Friday, January 31, 2020

Mẹ Tôi Đấy!

Đêm nay tóc trắng lại bạc thêm
Bỗng dưng nhớ Mẹ thật êm đềm
Ngày ấy Người nuôi con vất vả
Sớm chiều chiêng thúng một đôi tay
Tất bật truân chuyên cùng lịch sử
Thăng trầm vận nước có nào hay
Nụ cười đen nhánh luôn âu yếm
Chẳng quản đời lôi tấm thân gầy.

***

Mẹ tôi đấy, một mẫu người bương trải
Một cuộc đời trong xã hội chậm trôi
Được giáo dục là phải sống cho "người"
Có "hạnh phúc" trói ghi theo "truyền thống":
Sống và chết vì "gia đình tổ quốc"
Mẹ chẳng hề được biết chút riêng tư
Không ý niệm tự thân quyền bình đẳng
Đời Mẹ chẳng hơn gì con tằm dai giẳng
Nhả tơ đời dẫu thân phận quắt queo!
Khi bao kẻ quyền uy ngồi trên đất nước
Nhởn nhơ sống riêng tư, vì bản thân chúng trước
Chẳng ngượng mồm rao giảng tính hy sinh
Cả đời mẹ là chuỗi dài lửa phỉnh
Nào thánh thần và chủ nghĩa quốc gia.
Đều ngợi ca vai trò của "Mẹ"
Để róc lột hết cuộc đời phụ nữ
***
Thế hệ này hãy ngẫm suy tỉnh thức
Biết cân bằng giữa xã hội và ta.
Giữa cá nhân và cộng đồng tập thể
Lấy Nhân Phẩm, Tự Do làm định chế
Không tôn, ti nhưng trật tự hài hòa.

18-02-2015
30 tháng Chạp Giáp Ngọ
NKPTC

Wednesday, February 22, 2017

Mainstream News And USA’s Heroics In Vietnam: Why The Silence About The 7 Million Dead?

vietnam-war
The amount of bombs dropped by Americans on the innocent citizens of tiny French Indochina was more than twice the amount of bombs dropped in Europe, Africa and Asia during the Second World War, and this includes bombs  dropped on the cities of Hanoi and Haiphong by American hero Senator John McCain, who proudly ran for president on his military record in spite of Nuremberg Counsel for Prosecution General Telford Taylor having said he would have been proud to have prosecuted US flyers shot down while bombing in Vietnam.[3] 
What mastery of fake news, blacked out news, selected news and outrageously sleazy news discussion, to have been able to continue get a near majority of Americans to accept as heroes, any American who participated in this mega enormous crime against humanity of holocaust proportions visited upon the Buddhist populations of largely famers in three French colonies seeking independence.
In his thundering truthful news sermon Beyond Vietnam – a Time to Break Silence, given in New  York city halfway through the US genocide in French Indochina, Martin Luther King gave an accurate short history of US crimes in Vietnam from 1945 up to the time he spoke,“The Vietnamese people proclaimed their own independence in 1945 after a combined French and Japanese occupation. Even though they quoted the American Declaration of Independence in their own document of freedom, we refused to recognize them. Instead, For nine years we vigorously supported the France in its effort at reconquest of her former colony. Even before the French were defeated at Dien Bien Phu, they began to despair of their reckless action, but we did not. We encouraged them with our huge financial and military supplies to continue the war even after they had lost the will. Soon we were paying almost the full costs of this tragic [French] attempt at recolonization.
After the French were defeated [the United States, under President Eisenhower, blocked the all Vietnam election agreed upon by France in Geneva, an election that Eisenhower later confessed hero Ho Chi Minh would have easily won], started supporting a man named Diem who turned out to be one of the most ruthless dictators in the history of the world. He set out to silence all opposition. People were brutally murdered because they raised their voices against the brutal policies of Diem. And the peasants watched and cringed United States troops who came to help quell the insurgency that Diem’s methods had aroused. When Diem was overthrown, came the long line of military dictatorships. And who are we supporting in Vietnam today? It’s a man by the name of general Ky [Air Vice Marshal Nguyen Cao Ky] who fought with the French against his own people, and who said on one occasion that the greatest hero of his life is Hitler. This is who we are supporting in Vietnam today. Oh, our government and the press generally won’t tell us these things, but God told me to tell you this morning.”
We have corrupted their women and children and killed their men – children, homeless, without clothes, running in packs on the streets like animals… children degraded by our soldiers as they beg for food, children selling their sisters to our soldiers, soliciting for their mothers. We have destroyed their land and their crops. we poison their water as we kill a million acres of their crops. as the bulldozers roar through their areas preparing to destroy the precious trees… they languish under our bombs and consider us, not their fellow Vietnamese, the real enemy. They move sadly and apathetically, primarily women and children and the aged, as we herd them off the land of their fathers into concentration camps where minimal social needs are rarely met. They know they must move on or be destroyed by our bombs…”we may have killed a million of them, mostly children.”[4] 
Because at the time, everyone was used to hearing mainstream media fake news about Vietnam, King’s angry truthful news sermon shook the world. Newspapers outside the US ran the headline in large bold print, KING CALLS US GREATEST PURVEYOR OF VIOLENCE IN WORLD, but US fake news media vilified King as an ‘unpatriotic traitor’ [5] frightening African Americans in the civil rights movement led by King. [6]
King was organizing a second march on Washington to connect the suffering from poverty with the war on the Vietnamese, when he was shot dead,[7] one year to the day after his first truthful news sermon about Vietnam. The the frighteningly destructive riots of African Americans in US cities brought about a US media change to heralding King as a civil rights hero worthy of being the only America with a national holiday on his birthday. 
Fake News producing CBS, NBC, ABC, eventually joined by Fox, CNN and PBS along with New York Times led print media have conspired for a half century to make sure no mention is ever made of Martin Luther King’s 1967 earth shaking sermons Beyond Vietnam[4] and Why I am Against the War in Vietnam in which King had condemned his government as ‘the greatest purveyor of violence in the world for its atrocity wars and covert violence on three continents since 1945 meant to maintain unjust predatory overseas investments, and held all Americans responsible for being unwilling to give up the privileges and pleasures that come from the overseas profits US atrocities protect.’[4] News falsifying mainstream media blocks the memory of King’s anti US government nightmarish sermons with over the top lavish amounts of programing praising to heaven King’s civil rights speech “I Have a Dream”during the March on Washington four years earlier when the US invasion of Vietnam had not yet quite reached genocidal proportions. 
Corporate monopoly owned fake news generating mainstream sources of 98% of all entertainment and information have had no problem faking Americans out of awareness of the indisputable and monstrous truths noted in the opening paragraphs of this essay. 
Former US Attorney General Ramsey Clark feels the if the earlier US genocidal destruction of Korea and corporate media role in portraying it as noble and necessary had been investigated, there is good chance that America’s second and greater genocidal destruction in Vietnam might not have been unable to have been pulled off.
Ramsey Clark points out that US media repressed the history of the 1905 US colonial crime of recognizing Korea as territory of Imperial Japan in return for Japan recognizing US right to own the Philippines,[8] and that US media sanitized the American invasion and brutal occupation after WWII as if Korea was Japanese territory and not a country to liberate. 
Subsequently, mainstream media did not report that US State Department officials, arriving in Korea with the US Army disbanded the government of the Korean People’s Republic installed a week earlier on September 6, in Seoul by delegates from local peoples’ offices elected in all provinces throughout the peninsula, formed when Japan announced intention to surrender (August 10). These State Department officials proceeded without any Korean authorization whatsoever to immediately cut Korea into two parts to be occupied by US and Soviet troops, establishing a military government, flying Sungman Rhee in from Washington DC (in General MacArthur’s private plane), eventually installing him as president of a separate South Korea Government that include collaborators with the Japanese, and outlawed all strikes, declaring the KPR and all its activities illegal and began a deadly terror of persecution of members of the disallowed Korean Peoples Republic, communists, socialists, unionists and anyone against the the partition and demanding an independent Korea. Instead of reporting the above, US mainstream media reported only insidious fake news about all nations ruled by communist parties. From 1946 to 1949 mainstream news hid from its audiences that US in effect declared war on the popular movement of Korea south of the 38th Parallel and sets in motion a repressive campaign dismantling the Peoples’ Committees and their supporters throughout the south, becoming massively homicidal as Rhee’s special forces and secret police took the lives of some 100,000 men, women and children as documented recently by the Truth and Reconciliation Commission set up by the National Assembly of the Republic of (South) Korea in 2001. On the Island of Cheju alone, within a year, as many as 60,000 of its 300,000 residents were murdered, while another 40,000 fled by sea to nearby Japan some two years before the Koreans from the north liberated the South from a hated and genocidal regime. [UN sources and Wikipedia]
 
1950, June 28 —North Korea’s army swept down and unified the peninsula in five short weeks (except for the US Navy defended port city of Pusan); with little resistance from South Korea’s ROK military as most of its soldiers either defected or went home. Koreans had themselves reunited the nation America had criminally divided. Fake news justified a second US invasion and bombing of every city and town flat, both in the South and in the North, killing three million Koreans in the their own beloved country. This set the pattern of media preached patriotic insanity about protecting American freedom, that would make the same patriotic insanity digestible when years later America murdered millions of Vietnamese, Laotians and Cambodians in their own beloved countries. 
1953-2013 — The US using its control over international financial institutions and its power over the financial policies of most of the nations on Earth, keeps in place economy crippling sanctions and trade blockades (only loosening them slightly from time to time in attempts to halt the Democratic People’s Republic of Korea production of nuclear weapons as it faces a US, constantly condemning it in intense belligerency, massively armed with ever new nuclear weapons. (US sanctions obviously violate Principle VI c. Crimes Against Humanity: “inhuman acts done against any civilian population.”)
1945-2013 — The US Government, under control of its speculative investment banking elite, uses the gigantic world-wide reach of its likewise controlled US media cartel to manufacture an upside-down reality regarding US business and government intentions in Korea (and elsewhere), by blocking, slanting, omission, disinformation, misinformation and a virulent demonization of a nation once bombed flat, twice over, by US war planes; a six-decade propaganda campaign surely prosecutable as a media crime against peace under Principle VI c. of the universally signed on to Nuremberg Principles in the UN Charter.5
2013 March — An other example of US media crimes against peace, is the present startling situation, as offered in US TV and print media, namely, that of the somewhat tiny nation, North Korea (size of US State of Pennsylvania), threatening the greatest military power the world has ever seen, possessing tens of thousands of nuclear weapons, with a nuclear attack, not for the sake of the bravely warning of its defense and retaliation power to ward of a feared attack from US planes and ships which periodically fire heavy weapons of mass destruction within earshot of its capital Pyongyang as part of frequent military exercises off its coast; the whole world is constantly ‘informed’ of what a madcap menace its leader is, by a Pentagon fed US media, which at the same time is justifying US bombings, invasions, occupations of some three dozen other small nations.
When the Korean and Vietnam mass murderous debacles (in the end, the US lost in both cases) were allowed to go uninvestigated, mainstream fake news media was able to inculcate in the public mind a doctrine of ‘Kill communists anywhere and everywhere even in their very own countries to protect American freedom at home.’ This kill communists unofficial doctrine carried through during subsequent US genocidal regime change ‘humanitarian military interventions’ in dozens of other Asian, Latin American and Middle Eastern nations. Nearly every country in Latin America has either been invaded or had its government overthrown with CIA fed media fake news assistance.[10] Once the absurdity of murdering for America, even getting killed murdering for America, became worshiped as heroic patriotism, it was easy enough to switch over to hailing the murder of Muslims that media has promoted since 9/11.
On 9/11, 2001 sixteen Saudi Arabians had flow planes into the World Trade Center and Pentagon. The GIs invading Afghanistan and Iraq afterwards were taught by fake news mainstream media to think they were giving merciless ‘payback for 9/11.’ Osama bin Ladin, credited with planning 9/11, had received some funding from the US in Afghanistan after he and tens thousands of Arabs had been invited into Afghanistan to fight the Soviets, who had come to the aid of a popular women liberating new socialist government in Kabul under heavy attack from Islamic terrorist warlords secretly funded, equipped and trained by CIA. The second time USA funded Islamic fundamentalist terror was in Iraq when funding and weapons were given to Sunni Iraqis to fight Shiite militias. The third time, when the CIA used veteran terrorists to impersonate a popular uprising against Gaddafi, and presently have destroyed much of Syria aiding a US ordered regime change in Syria.[12] All this has been covered up by CIA fed mainstream media.  
Long trained by CIA fed mainstream media psyop promoting the murder of ‘enemies’ of the United States as desirable patriotism,  Americans now seem to glow with pride when learning of covert US criminal operations, even murders ordered by US presidents. The US government owned Smithsonian TV channel has shown an entertaining history program detailing Eisenhower having put a contract out on popular Congo President Patrice, and initiating further crimes in the Congo, the consequences of which are still seen today, with death having already been brought to at least twenty-five million Congolese. This long continuing genocide in the  Congo has kept central Africa open to further genocidal European exploitation, especially once Africa’s main protector, wealthy Libya’s Muammar Gaddafi, Chairman of the African Union, was taken out by the greatest use of utterly fake news ever seen.[11] Examples of US presidents authorizing covert homicides can now be openly presented as interesting factual history, of course always within fake news context, e.g. Kennedy’s authorization of the assassination of Fidel Castro; Reagan’s stealth surprise air strikes on Libya in open attempt to assassinate Gaddafi; Bush junior’s pridefully announced intentions to commit what were international crimes against humanity in Iraq and Afghanistan; Obama’s serial drone murders. This short article skips over both secret and open crimes assisted by  fake news by all the other presidents since FDR, who, Prof. Noam Chomsky of MIT says would have been hanged if tried under the same Nuremberg Principles that the Nazis were tried under, principles that became international law.
The CIA, arm of the power elite investors in WMD, invasions and bombings and the source of fake news and fake patriotism has, for the first time, a problem with a US president. A ‘crazy,’ ‘mentally unstable’ and ‘extremely dangerous’ President Trump has been saying that “US regime change death and destruction in the Middle East was wrong and the five trillion dollars they cost should have been spent at home on America’s infrastructure,”  that “NATO is obsolete;” that “the US should seek friendship with China and Russia;” that he likes Xi Jinping and Putin, (America’s perennial and sacrosanct mortal enemies!) and that he would get along fine with them. Trump has called two term fellow Republican President, George Bush, a liar for having lied about Iraq having weapons of mass destruction and has voiced suspicion about the 9/11 attack that happened so easily on Bush’s watch. Trump has disputed hailing former presidential candidate Senator John McCain, 2008 Republican presidential candidate, a hero for having been shot down while bombing Vietnam. Trump has asked, “why must the United States lead the world everywhere on the globe and play the role of the world’s policeman, now for example in Ukraine? “Trump asks, “why does the United States always pursue regime changes — Iraq, Libya, Ukraine, and now it wants a regime change in Syria, Damascus, when the result is disaster.” Most importantly, Trump has condemned and ridiculed eighty percent of media’s reporters and commentators as pathetic liars, which comes close to the what is in reality that one hundred percent who are willing to preposterously describe America’s running crimes against humanity as heroic deeds in defense of American freedom. 
Trump in his running battle with lying mainstream media has Albert Einstein, the greatest mind of the 20th century, on his side. 
Way back in 1954, even before CIA Operation Mockingbird had gained control of everyone of importance in US media,[10] Albert Einstein described why our civilization continues to be “like an axe in the had of a pathological criminal,”:“Under existing conditions, private capitalists inevitably control, directly or indirectly, the main sources of information (press, radio, education). It is thus extremely difficult, and indeed in most cases quite impossible, for the individual citizen to come to objective conclusions and to make intelligent use of his political rights.” — [Albert Einstein, Essays in Humanism]
The hight of Trump’s ‘dangerous unpredictability’ saw Trump defending his respect of President Putin. When challenged by his interviewer with, But Putin is a killer! Trump answered, “There are a lot of killers. You think our country’s so innocent?” Trump later added, “I was against the invasion of Iraq – a lot of people were killed.” “He’s running his country and at least he’s a leader, unlike what we have in this country,” In December of 2015, Trump had told MSNBC’s ‘Morning Joe,’ “I think our country does plenty of killing also, Joe, so you know. There’s a lot of stupidity going on in the world right now, a lot of killing, a lot of stupidity.” 
If the investors in WMD and profitable genocide on Wall Street don’t shut this ‘wildly crazy’ president up, people might get the idea that all the regime change death and destruction starting with Korea were as US Congressman Ron Paul said over and over again during presidential candidate debates in 2012, “illegal, unconstitutional and a horrific loss of life.”
Four years earlier fake news mainstream media ridiculed Obama’s Pastor, Rev. Jeremiah Wright, and as a joke televised sound bites of Wright, his finger pointing up in the air and shouting in a angry voice,“God damn America for her crimes against humanity!” Wright 
Twenty-five years from now, these candidly frank and un self censored pronouncements of Trump, Ron Paul and Jeremiah Wright will not sound unique. Within twenty-five years a confident socialist China will have slowly replaced the USA as the world’s most influential nation (as China had been for two thousand years without need to plunder less affluent neighbors).  
There is a more sane and harmonious world coming as the USA loses it power to misinform and disinform through it present powerful CIA managed cartel of giant entertainment and news corporations telecasting via satellites. 
An initial change will come in the form of an influx of truthful news and saner entertainment breaking the West’s vice-like grip on sources of information/disinformation promoting egoistic self-indulgence and the West’s ability to promote, disseminate and inculcate lies enabling profitable investments in genocide.
“According to conservative estimates, by 2017, China will overtake the United States as the world’s largest economy, and by 2050, its economy will be twice as large as that of the United States. Chinese influence will extend well beyond the economic sphere. The full social, cultural and political repercussions of China’s ascendancy will be felt sooner. In the coming decades, the West will be confronted with the fact that its systems, institutions and values are no longer the only ones on offer.” [When China Rules the World -The End of the Western World and the Birth of a New Global Order by Martin Jacques] [13]
In a multipolar world, the absurdities, illogic and insanity that justifies US NATO UN genocide will no longer be successfully propagated. These outrageous fabrications just wont wash when exposed to the light of day by new major sources of information powering out of Asia, Africa and Latin America that will appear as world economic power shifts Eastward and Southward.
When the Anglo-American axis no longer controls a reconstituted UN and its courts, some of the news reporting celebrities could be sued in cases where false reporting can be proven to have been accessory after the fact to crimes against humanity. Five Nazi media celebrities were convicted at Nuremberg. Two were hanged, one committed suicide and two received prison sentences. 
Meanwhile, as we wait for pathetically criminal Western media to soon go out of business, Ramsey Clark says, “Keep the Faith.” 
Post Script:
Fake news was the hand maiden of the five centuries of European and descendant American imperial conquest of the whole world – even its tiniest islands.
The New England banks of European colonies in America needed fake news about Africans to justify genocidal racist slavery, fake news about Native Americans Mexicans, Filipinos to excuse land banks generated genocidal wars against these peoples. President Wilson founded the fake news manufacturing Committee on Public Information to trick Americans into accepting US entrance in World War One for which the new Federal Reserve was the mega gigantic loan shark. Fake News about the Russian Revolution blessed the two US army invasions of a brand new Soviet Russia, and kept up the fake news ‘Red Scare’ to cover the huge US investments and joint venturing that built the Nazi Wehrmacht from zilch up to world #1 military force during the first five years of Hitler’s reign as a ‘bulwark’ against the Soviet Union – circumventing the Versailles Treaty prohibition on German rearmament. Fake news whipped up the Cold War against a Soviet Union whose cities were half destroyed, its 27 million dead representing more than half the dead in World War Two, the profits from which had made Wall Street the owner of the world’s first single superpower. US Universities, supposed vaunted citadels of open mind learning are America’s bastions of fake news chaired by establishment figures who officiate over parameters of academia that adhere to study for study’s sake using the intentionally deceiving angled for war acceptance New York Times as the newspaper of record and ‘news.’ Most major universities depend heavily on the Pentagon to support their research in physical sciences and engineering and to train graduate students.  Fake news reaches into elementary school books and carries upwards to create what can be perceived by Third World immigrants as the fake minds of most Americans – something indeed exceptional in the sense of fake news promoting American exceptionalism.
End Notes:
1. This archival research peoples historian calculates 7 million as being on the conservative side. It includes what is labeled in Western histories as the First Indochinese War, created when American ships transported troops of the French Colonial Armed Forces back into the Vietnam it had left in the hands of Vichy French ally Japan. Truman betrayed the Vietnamese declaration of independence officiated at by an American colonel and a British major. 7 million figure includes the horrific toll of lives lost in Cambodia after American withdrawal from Vietnam that would have never occurred had the US never overthrown the neutral government of King Sihanouk and later carpet bombed the Eastern half of Cambodia.
2.
see entry history of US crimes in Vietnam within the Ramsey Clark co-founded educational stimulus website, Prosecute US Crimes Against Humanity Now Campaign.
3.
U.S. Nuremberg Trials Prosecutor Would Have Proudly Prosecuted McCain as a War Criminal
 by Jay Janson / October 20th, 2008
Gen. Telford Taylor, a chief U.S. prosecutor at the Nuremberg trials is reported as having said that he would be proud to lead the prosecution of U.S. pilots captured in Vietnam.
Robert Richter, an Emmy-winning documentary filmmaker, and political director for CBS News from 1965 to 1968 recently wrote in Bomber Pilot McCain: War Heroism or War Crimes? published by Institute for Public Accuracy, October 15, 2008, writes,
I will never forget how stunned I was when Gen. Telford Taylor, a chief U.S. prosecutor at the Nuremberg trials after World War Two, told me that he strongly supported the idea of trying the U.S. pilots captured in North Vietnam as war criminals — and that he would be proud to lead in their prosecution.
4.
Watch and listen or read the complete sermon Beyond Vietnam – a Time to Break Silence,
5.
MLK Honored As An Icon, But 48 Years Ago The Media Attacked Him By Prachi Gupta | January 19, 2015 http://animalnewyork.com/2015/mlk-honored-icon-48-years-ago-media-attacked/
The attack of the New York Times editors on King begins by lecturing King that his condemnation of US militarism is far too simplistic: “the moral issues in Vietnam are less clear cut than he suggests.” It accuses him of “slandering” the US by comparing it to evil regimes. And it warns him that anti-war activism could destroy the civil rights movement, because he is guilty of overstating American culpability and downplaying those of its enemies:
Furthermore, Dr. King can only antagonize opinion in this country instead of winning recruits to the peace movement by recklessly comparing American military methods to those of the Nazis testing “new medicine and new tortures in the concentration camps of Europe.” Various Newspaper articles denounced King as a traitor, a disgrace to his race, and his shaming the civil rights movement.
6..
Civil Rights Leaders, Progressives, Family, Will Again Betray Martin Luther King on His Birthday TV specials of criminal deception! King’s outrage, hellish descriptions of US atrocities meticulously whisked out of existence.But not without the help of the silence of Kings own family, comrades, fellow civil rights leaders, peaceniks, and progressives, who have made no serious effort to expose wars-supporting media’s iron tight blackout of King’s condemnations and his taking personal responsibility along with all Americans.
Unveiling The Monument But NOT King’s Condemnation Of U.S. Wars for Wall St. How do the vibrant with emotion eulogies of King’s daughter, sister, son, and two men who held the dying King in their arms (and went on to successful political careers), sound to the demonstrators of Occupy Wall St., when all mention of King’s condemnation of U.S. wars and the “unjust predatory investments they meant to maintain” is calculatedly omitted. “Silence is betrayal!” cried out King at Riverside Church in 1967.
Arundhati Roy: ‘Civil Rights Movement in US Has Become a War Supporting Movement’ Article bemoans how selective it is to bemoan the lack of civil rights, but only in America, and even for those Americans who return from willingly denying the very right to remain alive in their own beloved countries overseas.
Slogan ‘Black Lives Matter!’ Not Intended to Include ‘Black’ Lives Taken by GI’s Overseas ‘Black Lives Matter’ movement operates in blatant disbelief of Martin Luther King’s moral and entirely logical warning; ‘will be no progress on social justice issues at home while we go on killing the poor overseas at a such an enormous expenditure of social and financial resources that makes such progress at home impossible.’ Another example of American exceptionalism is Occupy Wall St. diverting attention from US wars.
7. A Memphis jury’s verdict on December 8, 1999, in the wrongful death lawsuit of the King family versus Loyd Jowers “and other unknown co-conspirators,” found that Dr. Martin Luther King Jr. was assassinated by a conspiracy that included agencies of his own government at various levels. 
8.
Diplomacy That Will Live in Infamy, New York Times, James Bradley, 12/5/2009. See also the
Taft-Katsura Agreement
. []
9.
JUNE 7, 2016
by DOUGLAS VALENTINE, CounterPunch, 6/7/2016
10.
Mockingbird was a secret operation by the United States Central Intelligence Agency (CIA) to influence media. Begun in the 1950s, organization recruited leading American journalists into a network to help present the CIA’s views, and funded some student and cultural organizations, and magazines as fronts and also worked to influence foreign media and political campaigns. After 1953, Operation Mockingbird had major influence over 25 newspapers and wire agencies. The usual methodology was placing reports developed from intelligence provided by the CIA to witting or unwitting reporters. Those reports would then be repeated or cited by the preceding reporters which in turn would then be cited throughout the media wire services. These networks were run by people with well-known pro-American big business and anti-communist views. The CIA currently maintains a network of individuals around the world who attempt to influence opinion through the use of covert propaganda, and provide direct access to a large amount of newspapers and periodicals, scores of press services and news agencies, radio and television stations, commercial book publishers, and other foreign media outlets.”[The CIA and the Media – Carl Bernstein www.carlbernstein.com/magazine_cia_and_media.php ]
11.
After months of bombing the massive rallies of nearly a million within a total Libyan population of a little over six million in June and July, expressed the Libyan people’s firm opposition to US led NATO’s ‘humanitarian intervention’ to such an astounding degree that Libya’s well educated personable spokesperson Seif Gadaffi seemed happily convinced that the NATO attack would have to end in the face of such huge demonstrations against it.
Your author shall never forget seeing on a European news site, an overjoyed Saif Gaddafi elated, smiling happily, trilled, relieved, convinced that the nightmare was over because a million, or more Libyans in a total population of little more than six, were wildly demonstrating with green flags for Gaddafi and their Jamahiriva or green book government on the outskirts of Tripoli even as NATO warplanes bombed within earshot. His elation was contagious, and for a moment or two I too naively thought yes, they would have to stop bombing for this overwhelming evidence that it was wrong.
Then I remembered the incredible seeming omniscient ability of Western media to blackout news. Of course, with world opinion always in it craw, ‘mainstream media’ simply never reported these massive demonstrations for Gaddafi and against the US NATO UN sponsored continuous bombing then already at this juncture three and half months long. (Non-Western media covering the demonstrations did note that the bombings of Tripoli “had declined since the rise of the marches in Tripoli with a shift to increased bombing of other parts of Libya.”)
.
Readers may view a few of the
non-Western reports with videos and photos and if interested read the full translation of Gaddafi’s long speech of July 1, 2011 and HUGE PRO GADDAFI RALLY IN TRIPOLI – RAW FOOTAGE, 7/2/2011, www.blacklistednews.com/?news_id=14505 or videos can be seen with Gadaffi addressing the multitude by hookup to remote location at
www.youtube.com/watch?v=nSnlIlATIKw and
www.youtube.com/watch?v=a3lJAbRkzQ4
Neither would conglomerate US media ever report that only one month BEFORE Secretary of State Hillary Clinton’s gloating and bragging as having had a hand in Gadaffi’s (brutal) death, long term Italian Prime Minister Silvio Berlusconi had made an abject belated public confession, speaking before Italian reporters regarding huge Italian protests against NATO’s war on Libya and its current relentless terror bombing during a strike for better work conditions in Rome in which the cry of union members was, “There is a silent massacre going on in Libya!” and “Don’t let Sirte, Bani Walid and Sebha become the new Fallujah or the new Guernica”.
Berlusconi, also known to own ninety percent of Italian media, confessed as follows: “Libyan leader Muammar Gaddafi hasn’t been the victim of a popular uprising!”
Berlusconi, spoke as follows: “This has nothing to do with a popular uprising. The Libyan people love Gaddafi, as I was able to see when I went to Libya”, Berlusconi said on Friday during a party meeting in Rome. “Powerful people decided to give life to a new era by trying to oust Gaddafi,” Italian news agency ANSA. Earlier, in July, Berlusconi already had said he was against NATO intervention in Libya but “had to go along with it”, therewith exposing the fragility of the alliance trying to murder Gaddafi.
He added: “What choice did I have considering America’s pressure, President Georgio Napolitano’s stance, and the Parliament’s decision?”
[Berlusconi says Libyans love Qaddafi: as Italians protest against NATO, Voltairenet.org www.voltairenet.org/article171382.html]

Let the reader look at a peaceful and prosperous Libya, just five weeks before the US Secretary of State Hillary Clinton was urging the UN Security Council vote to bomb it, to the first week of February 2011, when the UN Quality of Life Index of 2010 had Libya ranked the 53rd highest nation, ahead of nine European nations (including Russia), a beautiful well kept Arab Socialist country, where everyone owned their own home, enjoyed free and modern health care, free good education up through PhD, a low infant mortality, the cheapest imaginable gasoline for cars – everyone was by law free from exploitation as even all wage labor was strictly forbidden in the Libyan constitution of a real decentralized democracy in which everyone participated at the local assemblies level where all issues of state concern were discussed before sending delegates to the central assembly of government in Tripoli. Political parties, or gangs of foreign backed profession politicians, were illegal. 
Gaddafi’s Libya was Africa’s Most Prosperous Democracy, Zimbabwean Garikai Chengu a fellow at the Du Bois Institute for African Research at Harvard University, writes, “Contrary to popular belief, Libya, which western media described as “Gaddafi’s military dictatorship”, was in actual fact one of the world’s most democratic States,” and describes this in detail. “Even the New York Times, which was always highly critical of Colonel Gaddafi, conceded that in Libya, the intention was that “everyone is involved in every decision.” Tens of thousands of people take part in local committee meetings to discuss issues and vote on everything from foreign treaties to building schools.” 
CNN, NY Times et al. have never reported that Libya, as opposed to desperately poor Egypt and Yemen had been enjoying a higher standard of living than nine European nations including Russia. Rather, they continued emphasizing Western media concocted misnomer ‘Arab Spring’ and long term condemnation of Gaddafi over his entire four decades of leadership of Libya and funding the movement for African Union as it Chairman.
For almost as long as Cuba’s Fidel Castro, Gaddafi had been slandered in the world’s monolithic corporate powerful daily news media by innuendo and lies denigrating Gaddafi ever since 1969, when he led the bloodless revolution that replaced a British imposed King with a solid Arab socialist government. Using revenue from the oil that had been previously stolen by Britten and France, Gaddafi brought ht Libya up from the poorest to the most prosperous nation in Africa, and was building the largest Aquifer ever created. A great underground river was bringing water to Benghazi and greening the desert.
Gaddafi had revived Nkruma’s African Union and was funding organizations that were fighting against the genocidal machinations of continuing European exploitation of Africa through financing tribal strife as the colonial powers have always done. Gaddafi was blocking US military’s AFRICON penetration in North Africa. Highly dangerous for the US and European establishment, Libya had begun minting part of the 44 billion US$ in gold held in Libya’s State Bank, threatening the US dollar as world currency.
Gaddafi, whose position officially was Defender of the Revolution, had made himself a greater target of assassination and vilification than Fidel Castro was for the speculative investors in neocolonial plundering who dominate the planet. In addition, Gaddafi, by his recent apology to African leaders on behalf of Arab nations for past Arab involvement in the African slave trade had infuriated extremists in neighboring Arab nations tightly allied with, and serving the foreign policy of Western powers.
CIA controlled media ridiculed Gaddafi, when he spoke as Chairman of the African Union in his 2009 address to the UN General Assembly. Gaddafi was the first and only delegate to ever to call for investigation of the UN itself for its role in the horrific loss of lives in Palestine and Korea. He demanded that besides those in Vietnam, Iraq, and that all bombings, invasions and occupations by US NATO forces must be investigated to seek justice and compensation for victims and survivors. Gaddafi bitterly explained the UN Charter’s provisions were all negated by the domination of a “Council of Terror” (Security Council) controlled by the Colonial Powers. No one else had, or has since, addressed the UN General Assembly asking that international law be brought to bear for the purpose of that just compensation, which3 would surely make investment in profitable crimes against humanity unprofitable and thus inoperable.
After forty years of building up Gaddafi as a villain and hateful brutal dictator worth assassination even at the cost of a hundred innocent Libyans as in President Reagan’s ordered criminal 1988 airstrike, an abysmally uneducated and diseducated American public and its propagandized allied citizens in Europe, were ready to believe whatever infantile lies US criminal media drummed up.
America’s CIA fed war establishment media had had little difficulty getting public opinion to accept their pinning the bombing of a Pan Am passenger plane on him. The world satellite audience of a CNN-New York Times led media cartel would never question the absurdity that a successful leader of a revolution that had saved tens of thousand of lives in bringing his once colonially impoverished people to have the best living standard in Africa, could have possibly have had an motive to order the mass murder of a plane load of innocent human beings. Gaddafi, in an unfortunate rush to see lifted the sanctions unjustly put Libyan oil for an unproven accusation, showed an amazing willingness to trust a Western court in an setup arena. The trial, according to the most highly placed legal authorities observing, was a travesty of justice. See [The case remains unsolved, as the man convicted died before his second appeal came up. See US News & World Report 1/2/2009 The Lockerbie Case by Nathan Thrall lockerbiecase.blogspot.com] 
Though the 2008 Humanitarian U.S.-Libya Comprehensive Claims Settlement Agreement contributed to by American companies in Libya, unequivocally stated that “this agreement is being pursued on a purely humanitarian basis and does not constitute an admission of fault by either party,” Western media easily brought most viewers around the world to believe to the contrary that Gaddafi had admitted bombing the plane.
There Was No Libyan Peaceful Protest, Just Murderous Gangs and CNN’s Nic Robertson, Counter Currents, 6/16/2011 A documented day by day account from the first days of violence to Gaddafi’s murder.
April 22, 2011 Capitalism’s Warplanes: CIA & al Qaeda Destroy Socialist Libya’s 53rd Highest Living Standard
Sep 11, 2011 – Uploaded by FacelesswithEyesOpen
About ten days after 9/11, I went through the Pentagon and I saw Secretary Rumsfeld and Deputy Secretary …
[13]
Economist Magazine already two years ago predicted that in thirty years the emerging economies of the Third world will be greater than the developed economies of the First World. 
.”According to conservative estimates, by 2017, China will overtake the United States as the world’s largest economy, and by 2050, its economy will be twice as large as that of the United States. Chinese influence will extend well beyond the economic sphere. The full social, cultural and political repercussions of China’s ascendancy will be felt sooner. In the coming decades, the West will be confronted with the fact that its systems, institutions and values are no longer the only ones on offer.” [When China Rules the World -The End of the Western World and the Birth of a New Global Order by Martin Jacques] [see also China Rising – Capitalist Roads Socialist Destinations by Jeff Brown]
Emerging vs developed economies Power shift Aug 4th 2011, by The Economist online (charts, graphs) REAL GDP in most rich economies is still below its level at the end of 2007. In contrast, emerging economies’ output has jumped by almost 20% over the same period. The rich world’s woes have clearly hastened the shift in global economic power towards the emerging markets. But exactly how big are emerging economies compared with the old developed world? This chart looks at a wide range of indicators: ” The combined output of the emerging world accounted for 38% of world GDP (at market exchange rates) in 2010, twice its share in 1990. If GDP is instead measured at purchasing-power parity, emerging economies overtook the developed world in 2008 and are likely to reach 54% of world GDP this year. They now account for over half of the global consumption of most commodities, world exports, and inflows of foreign direct investment. Emerging economies also account for 46% of world retail sales, 52% of all purchases of motor vehicles and 82% of mobile phone subscriptions. They still punch well below their weight in commerce and finance, but they are catching up fast. Almost a quarter of the Fortune Global 500 firms come from emerging markets; in 1995 it was only 4%. The chart below shows more detail of how the economic clout of emerging economies has risen over time: NOTE: Our definition of developed economies based on 1990 data: Australia, Austria, Belgium, Canada, Denmark, Finland, France, Germany, Greece, Iceland, Ireland, Italy, Japan, Luxembourg, Netherlands, New Zealand, Norway, Portugal, Spain, Sweden, Switzerland, United Kingdom, United States
The Chinese Century is the title of a article by Nobel Laureate in Economics Joseph Stiglitz in the January, 2015 issue Vanity Fair.
Jay Janson, who lived and taught in Korea for six years, is an archival research peoples historian activist, musician and writer; has lived and worked on all continents in 67 countries; articles on media published in China, Italy, UK, India, Sweden, Germany Vietnam and the US; now resides in NYC; First effort was a series of articles on deadly cultural pollution endangering seven areas of life emanating from Western corporate owned commercial media published in Hong Kong’s Window Magazine 1993; is coordinator of the Howard Zinn co-founded King Condemned US Wars International Awareness Campaign: (King Condemned US Wars) http://kingcondemneduswars.blogspot.com/ and website historian of the Ramsey Clark co-founded Prosecute US Crimes Against Humanity Now Campaign http://prosecuteuscrimesagainsthumanitynow.blogspot.com/ featuring a country by country history of US crimes and laws pertaining.
Jay spent eight years as Assistant Conductor of the Vietnam Symphony Orchestra in Hanoi and also toured, with Dan Tai-Son, Tchaikovsky Competition First Prize winner, who practiced in a Hanoi bomb shelter. The orchestra was founded by Ho Chi Minh,and it plays most of its concerts in the Opera House, a diminutive copy of the Paris Opera. In 1945, US ally Ho, from a balcony overlooking the large square and flanked by an American Major and a British Colonel, declared Vietnam independent. Everyone in the orchestra lost family, “killed by the Americans” they would mention simply, with kind Buddhist equanimity. Jay can be reached at: tdmedia2000@yahoo.com. Read other articles by Jay http://dissidentvoice.org/author/jayjanson/Jay Janson, spent eight years as Assistant Conductor of the Vietnam Symphony Orchestra in Hanoi and also toured, including with Dan Tai-son, who practiced in a Hanoi bomb shelter. The orchestra was founded by Ho Chi Minh,and it plays most of its concerts in the Opera House, a diminutive copy of the Paris Opera. In 1945, our ally Ho, from a balcony overlooking the large square and flanked by an American Major and a British Colonel, declared Vietnam independent. Everyone in the orchestra lost family, “killed by the Americans” they would mention simply, with Buddhist un-accusing acceptance. Read other articles by Jay.

Monday, November 28, 2016

THAM KHẢO: Cập nhật tình hình trong "Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn CS ở Hải Ngoại"

Thuần xin mời độc giả tham khảo những bài viết dưới đây để cập nhật tình hình trong “Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn CS ở Hải Ngoại”. Đặc biết là sự kiện gần đây của “báo” SaigonTimes Úc Châu đã chính thức quyết định “tái xuất giang hồ” với nhiều bài viết “cao siêu” để mai nở đúng vào dịp 30/4 sắp đến.
Trước khi đọc tiếp, Thuần xin nhắc lại với ACE, trong và ngoài nước, những lời cảnh báo của bác Khả:  

“Con đường dân chủ hóa Việt Nam sẽ còn rất dài, rất xa khi chưa có nỗ lục vận động khai triển và phát huy dân trí. Con đưòng dân chủ sẽ không những dài, xa vời vợi mà còn tăm tối đầy chông gai khi dân trí vẫn bị những hư cấu hình bóng của những tên gian manh phản quốc phi dân chủ như Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm v.v nhập nhằng bao phủ; khi những nỗ lực đấu tranh vẫn bị trì kéo bởi “tấm giẻ rách ba que” với quá khứ hư cấu bịp bợm VNCH. Dân Trí không thể có khi sự thật chính trị không được sòng phẳng trao đổi và phơi bày. Và Dân Chủ không thể có khi không có, chưa có, và KHÔNG XÂY DỰNG DÂN TRÍ. DÂN TRÍ là ý thức, là hiểu biết về quyền hạn công dân; là khả năng xác định, khả năng khẳng định quyền của ngưòi dân, tính giới hạn của nhà nước, sự can đảm thể hiện dân quyền. Khi không có dân trí thì bất cứ chế độ nào, cơ chế nào, cũng đều trở thành phi dân chủ độc tài; và đảng phái nào cũng sẽ tự nhiên trở thành những con chó sói cấu xé bóc lột nhân dân và làm hại đất nưóc như các chế độ Ngụy đã từng làm; và đảng CSVN đã và đang làm.
Đồng bào, giới trẻ dấn thân cho nền dân chủ thật sự, xin hãy tố cáo, vạch mặt, và tránh xa những tổ chức dựa vào “giẻ rách ba que” của chế độ Ngụy đã chết. Hãy cảnh giác, vạch mặt và tránh xa những nhóm ngưòi hoạt đầu ve vãn thừa nhận chế độ, vai trò tòan trị của Đảng CSVN, hư cấu Hồ Chí Minh. Chúng ta cùng quần chúng thúc đẩy ý thức dân chủ và cùng đứng lên ĐẤU TRANH ĐÒI LẠI QUYỀN DÂN CHỦ CỦA CHÚNG TA thẳng thắn và không tưong nhượng.
Đây là giải pháp DUY NHẤT.”
(NKPTC)
Tự Do không thể tồn tại khi không có Dân Trí 
(Liberty can not be preserved without general knowledge among people.) (August 1765) John Adams



——————-

VC luyện Song Thủ Hổ Bác bị Tàu Hoả Nhập Ma
Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)
– Hữu Nguyên-  
​​

Hươu là loài thú hiền lành, chỉ ăn cỏ để sống. Khi bị thú dữ tấn công, chỉ chạy trốn. Khi bị thú dữ bắt ăn thịt, chỉ biết kêu tang thương… Vậy nên Khương Thái Công, khai quốc công thần nhà Chu thế kỷ 12 trước Công nguyên, mới ví bách tính trong thiên hạ thiện lương, đáng thương như hươu; và những cuộc tranh đoạt thiên hạ là “Đuổi Hươu ở Trung Nguyên”. May mắn, Con Hươu của Saigon Times tuy thiện lương đáng thương, nhưng nhờ được chân truyền nội lực cửu dương thần công 4000 năm của dân tộc Việt, lại tinh thông Độc cô Cầu bại Kiếm cùng Càn khôn Đại nã di Chưởng, tâm lại thấm nhuần Kinh Lăng Nghiêm, mắt có kính chiếu yêu, nên Con Hươu đi đến đâu, CS bàng môn ngoại đạo, VC nằm vùng đều lộ nguyên hình…

*
Mới đầu tháng 4 mùa Quốc Hận năm 40, ông Tám đã thấy trong lòng không biết bao nhiêu nỗi đau đớn, uất ức, chua xót, cảm khái… trước vận nước lòng dân. Để giải sầu, ông cùng hai vị bằng hữu Hắc, Bạch lão nhân tụ tập uống ly rượu nhạt, tưởng nhớ đến những người thân yêu đã khuất, những kỷ niệm kinh hoàng cách đây 40 năm. Tuy chỉ có củ kiệu, khô mực, vài chai rượu, nhưng bạn hữu đều là người đội trời đạp đất, lời lời tâm huyết, nên ai ai cũng hào khí can vân. Đang trò chuyện tâm đắc, bỗng thấp thoáng một hán tử hình hài khôi vĩ, râu hùm, hàm én, chân đi hài làm bằng da báo, đầu đội mũ cói rộng vành, vai khoác hồ lô, lưng cài thanh đại đao, ào ào đi vô bàn tiệc, điệu bộ cực kỳ dũng mãnh… Vừa thấy hán tử, ông Tám vội đứng dậy vái chào cực kỳ cung kính:
– Nghe danh Con Hươu Đại Hiệp đã lâu, thấy mặt Đại Hiệp cũng nhiều, nhưng tại hạ thân phận hèn mọn, luôn luôn ở tít tắp phía xa không được diện kiến. Mãi hôm nay, mới có được cái hân hạnh thù tiếp Đại Hiệp vài ly rượu nhạt…
Ông Tám miệng nói, tay cầm chai rượu Mao Đài rót đầy chén rồi dâng lên. Con Hươu thần quang loang loáng nhìn hai vị bằng hữu trong một thoáng rồi cầm chén rượu thản nhiên ngửa cổ nốc cạn một hơi. Xong tay áo phất nhẹ, Đại hán ung dung ngồi xuống ghế đá, cất giọng sang sảng:
– Ta một mình một ngựa chạy vòng quanh thế giới, chạy suốt đêm qua rồi chạy liền hôm nay, đến đây báo cho ngươi biết, mùa Quốc Hận 30.4 năm nay, tà ma ngoại đạo CS, VC nằm vùng xuất hiện rất nhiều tại hải ngoại… Nhất là ở Mỹ và Canada. Ta đã dùng kính chiếu yêu, khiến chúng phải lộ nguyên hình cho cộng đồng phản đối, tảy chay…
Ông Tám khoan khoái tính lên tiếng, Bạch Diện lão nhân đã vội nói:
– Bẩm Con Hươu Đại Hiệp, năm nào chả thế, cứ đến mùa Quốc Hận tháng Tư là CS, VC vùng đua nhau tung hoả mù, hí lộng quỷ thần, bầy đặt nào là vinh danh, tri ân, kỷ niệm thành lập cái này cái nọ, để người Việt hải ngoại tiệc tùng ca hát nhảy múa um xùm, rồi VC tuyên truyền với người Việt trong nước và thế giới là “Việt kiều yêu nước” hải ngoại cũng thi nhau tổ chức ăn mừng VC cướp được Miền Nam.
Con Hươu gật gù:
– Ngươi nói rất đúng. Có nhiều tổ chức, hội đoàn, đoàn thể, không hề thành lập vào năm 1975, nhưng cũng bị VC giật dây, ầm ĩ hô hào tổ chức dạ tiệc, dạ vũ, ăn mừng 40 năm thành lập.(sic) Nhiều quốc gia, mãi đến mấy năm sau thảm kịch 1975, mới nhận người Việt tỵ nạn, vậy mà cộng đồng ở đó cũng bị VC giật dây, đua nhau tổ chức 40 năm người Việt định cư.(sic) Đã vậy, một số người Việt tên tuổi tại hải ngoại, như nhà văn, nhà báo, nghị viên, dân biểu, thượng nghị sĩ… lại đua nhau làm lòng dân hoang mang, phân hoá, khi họ i um lộng hành chữ nghĩa, kẻ thì bảo Ngày Quốc Hận 30.4 là Ngày Tìm Tự Do, kẻ thì bảo đó là Ngày Tỵ Nạn, kẻ lại bảo đó là Ngày Nhân Quyền, kẻ lại phùng mang trợn mắt bảo đó là Ngày Nam Việt Nam…
Hắc Diện lão nhân đứng dậy, phẫn nộ:
– Thưa có phải Đại Hiệp nói Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải, Chu Tất Tiến, GS Nguyễn Ngọc Bích?
Con Hươu gật đầu:
– Đúng vậy. Những người này bề ngoài thì ra vẻ có lòng, đi đâu cũng mang theo Cờ Vàng, miệng lúc nào cũng nói chống cộng, nhưng không hiểu sao họ lại làm những chuyện trái khoáy như vậy? Ta biết, mấy người anh của Nguyễn Ngọc Bích như Nguyễn Ngọc Trác, Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Ngọc Phách đều là những người tài ba, có lòng yêu nước, xưa nay đều son sắt một lòng tin tưởng 30.4 là Ngày Quốc Hận của nước VN, của cả dân tộc Việt Nam. Vậy mà Nguyễn Ngọc Bích lại khăng khăng bảo đó là Ngày Nam Việt Nam.
Bạch Diện lão nhân dõng dạc:
– Đại Hiệp yên tâm. Dù tụi VC có ba đầu sáu tay, thì lòng dân Việt đều trên dưới một lòng, quyết tưởng niệm 40 Năm Quốc Hận 30.4 thật long trọng, một mặt tố cáo tội ác CS với thế giới, một mặt tổ chức biểu tình chống cộng thật rầm rộ khắp nơi…
Con Hươu cất tiếng cười vang như long ngân hổ tiếu làm cho bụi trần rơi lả tả:
– Ha, ha, ha… Ta biết, ta biết. Nhớ lại 10 năm trước, tưởng niệm 30 Năm Quốc Hận 30.4, tại Úc, chỉ riêng Sydney đã có cuộc biểu tình 15,000 người tham dự. Ngày đó, trang nhất của báo Saigon Times đăng tin và hình ảnh những cuộc biểu tình Quốc Hận 30.4 ở Mỹ, Anh, Pháp, Úc… khiến lòng người ai ai cũng nức lòng và bè lũ VC đều kinh tâm động phách.
Nói đến đó, Con Hươu bỗng thở dài, cúi đầu:
– Cha chả… cha chả… Tưởng niệm 30 Năm Quốc thì khí thế như vậy, không biết năm nay tưởng niệm 40 năm Quốc Hận rồi sẽ ra sao?…
Nói đến đó, Con Hươu cảm khái ngâm hai cầu thơ: “Những người muôn năm cũ… Hồn ở đâu bây giờ?” Giọng ngâm buồn sũng của Con Hươu chưa dứt, ông Tám đã hai tay nâng chén rượu mời. Con Hươu lắc đầu, tiếng sang sảng:
– Nói cho các ngươi biết, dân tộc Việt Nam ai ai cũng có cái thù bất cộng đái thiên với cộng sản. Cũng vì thù cộng sản nên ta quyết một tay nắm ám khí sinh tử phù một tay vung viết đánh đông dẹp bắc. Thằng nào là cộng sản thứ thiệt thì cho xơi ám khí. Thằng nào dại dột thân cộng thì giải thích cho họ hiểu. Một tên ló, bút chiến một tên, mười tên ló, ta đánh cả mười, mà ngàn tên ló ta cũng dư sức đánh cả ngàn tên. Ta biết các ngươi cũng là người nghĩa khí, sẵn sàng hy sinh cho sự nghiệp chống cộng quang phục quê hương, nên ta khuyên các ngươi phải luyện cho được cặp mắt Tôn Ngộ Không, biết nhìn ra bản chất yêu tinh của những kẻ nằm vùng, cho dù chúng có ngoại hình gì gì đi nữa… Đây ta cho ngươi coi bức hình này là ngươi hiểu ý của ta…
Nói xong, Con Hươu lấy từ trong hồ lô một bức tranh lụa. Nhìn bức tranh, ông Tám giật mình ngạc nhiên thấy có vẽ một người mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn đang ngồi vẽ, tay phải thì vẽ cờ Trung Cộng, còn tay trái thì vẽ cờ Trung Hoa Quốc Gia. Kế đó, có một bức vẽ nhỏ hơn. Nhìn bức vẽ Con Hươu nhận ra ngay đó là người Việt. Người này trông tuy lớn tuổi, nhưng miệng cũng cười hềnh hệch giống hệt Châu Bá Thông, tay phải thì đang vẽ cờ VNCH, còn tay trái thì vẽ cờ máu VC. Nhìn hình vẽ, ông Tám tóa hỏa, miệng há hốc không ngậm lại được. Thấy ông Tám như vậy, Con Hươu giải thích:
– Bức tranh này vẽ người mặc áo Tôn Trung Sơn đang luyện võ Song Thủ Hổ Bác. Tranh được vẽ vào năm 1949 khi cuộc chiến Quốc Cộng tại Trung Hoa kết thúc với chiến thắng của cộng sản. Tuy môn võ Song Thủ Hổ Bác quán tuyệt võ lâm nhưng chỉ có giá trị trong võ học. Ngoài võ học, những ai muốn áp dụng chiêu Song Thủ Hổ Bác đều là những người thích đi hàng hai để thủ lợi cả hai phe. Thời chiến tranh Quốc Cộng tại Trung Hoa những kẻ học Song Thủ Hổ Bác đều là những tên muốn thủ lợi cả phía cộng sản lẫn phía tự do, hoặc đệ tử phản chủ, một mình mà thờ hai thầy. Người trong hình này là tướng Trương Hán Quang, trước theo Trung Hoa Quốc Gia, sau thấy cộng sản thắng thế liền ngả theo cộng sản nhưng vẫn muốn tận hưởng phú qúy vinh hoa tại Đài Bắc. Còn đây là bức vẽ một người cũng đang dùng chiêu Song Thủ Hổ Bác vừa chơi với VC lại vừa khoái hô hào chống cộng. Dưới này còn mấy chục người nữa cũng đang tập luyện Song Thủ Hổ Bác, bề ngoài đóng vai quốc gia, còn bên trong thì móc ngoặc với VC. Nhưng hoả hầu của họ còn kém, nên chân tay quờ quạng, mặt mũi xanh đỏ, nhìn là biết ngay VC nằm vùng. Nhà ngươi nên nhìn cho kỹ để sau này biết nhận diện ai chính ai tà, ai quốc gia, ai VC nằm vùng.
Ông Tám và hai vị bằng hữu Hắc, Bạch lão nhân cùng nhìn kỹ thì đều giật mình vì thấy có mấy gương mặt quen quen trong cộng đồng Canda, Mỹ, Úc… Góc trái ở cuối bức tranh vẽ một số người nữa, nhưng chẳng hiểu sao, những người này chân tay co giật, mắt trợn lòi con ngươi, thất khiếu đều ứa máu, bộ tịch đau đớn vô cùng. Cả ba người cùng thất thanh kêu “Ủa”… Con Hươu hiểu ý, chỉ tay vào góc trái cuối bức tranh:
– Những người này luyện song thủ hổ bác bị tầu hoả nhập ma, chân tướng VC nằm vùng bị lộ diện, nên người Việt yêu nước nhìn thấy ai cũng ghê tởm, mà VC cũng bỏ rơi vì hết sài nổi. Đó, các ngươi thấy họ đang dẫy chết đấy…
Bạch lão nhân xanh mặt:
– Thưa Đại Hiệp, dẫy chết như vậy thì bao lâu sẽ chết hẳn?
Con Hươu lắc đầu:
– Làm sao mà chết được. Những kẻ luyện song thủ hổ bác trong chính trị sẽ khổ sở suốt đời cha, đến đời con, đời cháu… Đau đớn vô cùng, muốn chết cho thoát nợ những không chết được. Họ sẽ bị chính vợ con, cháu chắt nghìn đời căm giận, xấu hổ, nguyền rủa. Vì dại dột đi theo VC, nằm vùng đánh phá cộng đồng, nên tâm họ lúc nào cũng bất chính, lửa tam muội thiêu đốt họ ở trong lòng, hình phạt ở ngay trong tâm trí, sống dở chết dở…
Ông Tám lắc đầu thương hại:
– Thưa Đại Hiệp Con Hươu. Xem ra xưa nay thời nào cũng vậy mà ở quốc gia nào cũng thế luôn luôn có loại hai lòng phản trắc, miệng nói một đằng tay làm một nẻo, tay phải vẽ cờ quốc gia còn tay trái lại vẽ cờ cộng sản…
Hắc lão nhân tiếp lời:
– Tại hạ cũng không hiểu sao, TNS Ngô Thanh Hải, mới đầu viết Dự Luật S-219 nói 30.4 là Quốc Hận là ngày tang thương của dân tộc VN xin Quốc Hội Canda nên chọn là Ngày Tháng Tư Đen. Vậy mà mấy ngày sau, dám muối mặt chọn ngày 30.4 làm ngày vui mừng kỷ niệm Ngày Hành Trình Tự Do. Thật là những kẻ lộn sòng chữ nghĩa.
Con Hươu mỉm cười:
– Các ngươi phải biết, hiện nay làm ăn với thế giới, VC cũng học hỏi chiêu Song Thủ Hổ Bác. Chúng luôn luôn tôn thờ chủ nghĩa tam vô, vô tôn giáo, vô gia đình, vô tổ quốc. Vậy mà bầy đặt tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương, kỷ niệm Hai Bà Trưng, tổ chức Lễ Giáng Sinh, Phục Sinh…
Ông Tám vội bẩm:
– Thưa Đại Hiệp, chúng là lũ khủng bố, chà đạp nhân quyền, vậy mà bây giờ chúng cũng vô Hội Đồng Bảo An LHQ, Uỷ Hội Nhân Quyền LHQ, rồi chúng còn đòi mang quân đi bảo vệ hoà bình nữa chớ.
Con Hươu gật gù:
– Ta biết, ta biết. Nhưng các ngươi phải hiểu, có những chuyện chỉ có những người chánh nhân quân tử làm được, còn ba cái quân tiểu nhân bất nghĩa tội ác rê rê như VC thì đừng hòng mó tay vào. Xưa nay, có những chuyện mà kẻ gian tà bất lương làm thì thành công mà người ngay thẳng chánh trực làm thì ôm thất bại nặng nề. Bởi vì sao? Bởi vì quân tiểu nhân bất tiếu chỉ chăm chút vô điều ác điều lợi, làm sao làm được những chuyện chỉ nhắm vào điều nghĩa của người chánh nhân quân tử. Cũng như, người ngay thẳng chánh trực làm sao làm được những chuyện lén lút, khuất lấp, gạt gẫm, mưu mẹo, hạ đẳng như kẻ gian tà bất lương VC. Nhè ông thầy tu mà biểu đi giết người, đốt nhà, cướp của thì sao được. Cũng như, nhè một thằng cường sơn cướp đảng mà biểu giảng kinh thì làm sao cho xong. VC là những kẻ gian ác lọc lừa ai cũng biết, ai cũng né, mà học đòi làm những chuyện của người quân tử, thiên hạ không cười vô mặt mới là chuyện lạ. Vì thế, các ngươi hãy tin lời ta nói, tương lai không xa, chế độ VC sẽ sụp đổ, dân tộc Việt Nam sẽ được tự do, sung sướng, hạnh phúc. Chỉ khổ cho những tên ăn cơm quốc gia thờ ma CS, bị tàu hoả nhập ma, đau đớn vô cùng, muốn chết cho thoát nợ nhưng không chết được, và chúng sẽ bị chính vợ con, cháu chắt nghìn đời của chúng, mãi mãi căm giận, xấu hổ, nguyền rủa.

Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org
40 Năm Quốc Hận 30.4
Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)


Trong số những ngày tháng đáng nhớ nhất của lịch sửViệt Nam thời hiện đại, Ngày Quốc Hận 30.4.75 là ngày đánh thức những đau đớn tột cùng, những kỷ niệm kinh hoàng nhất của đông đảo người Việt trên khắp thế giới. Vì vậy, mỗi năm bước vào tháng Tư, hầu hết người Việt đều có những suy tư, ám ảnh, hồi tưởng, cùng những trăn trở, thao thức nhớ lại những kỷ niệm thương tâm, những tử biệt sinh ly, của những người thân yêu còn sống hoặc đã khuất. Đặc biệt, năm nay, đúng 40 năm kể từ khi cộng sản chiếm được Sàigòn, Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 đã có một giá trị đặc biệt đối với người Việt trong nước cũng như hải ngoại.
Mỗi năm đến tháng Tư, các cơ quan truyền thông, ngôn luận trên thế giới, nhất là truyền thông Việt ngữ, đều có bài và hình ảnh xoay quanh đề tài chiến tranh Việt Nam. Tuy cùng một sự kiện, một biến cố lịch sử, mỗi tờ báo, mỗi đài truyền hình, truyền thanh, mỗi tác giả, tùy theo vị thế chính trị, sự hiểu biết và góc độ đứng khác nhau, đều có những dị biệt nhất định trong việc mô tả, đánh giá cuộc chiến tranh Việt Nam. Bên cạnh đó, thời gian 40 năm, cùng những biến đổi trên thế giới, chuyển biến trong nhân tâm, trong nhận thức, cũng là những yếu tố quan trọng khiến nhiều người, nhiều báo chí, ký giả… có những thay đổi trong việc nhìn nhận và đánh giá cuộc chiến tranh Việt Nam. Trong số đó, có những thay đổi, không hẳn là kết quả của một thái độ khách quan hơn, khôn ngoan hơn, đến gần chân lý hơn, mà nhiều khi lại là hậu quả của sự suy thoái lý trí, nghiêng ngửa lập trường, cùn nhụt nhuệ khí, mòn mỏi lương tâm, nhân nhượng trước thế lực kim tiền, danh vọng… do cộng sản thao túng.
Hiển nhiên, 40 năm là một thời gian đủ dài để mỗi người Việt Nam đủ bình tĩnh có những suy nghĩ chín chắn về nguyên nhân, diễn tiến cùng những hậu quả của cuộc chiến tranh Việt Nam, và vai trò, trách nhiệm cùng chỗ đứng của mình trong cuộc chiến tranh đó.
Nhân dịp tưởng niệm 40 năm Quốc Hận 30 tháng 4, chúng tôi xin trình bầy cùng quý vị những gì chúng tôi đã son sắt một lòng tin tưởng trong suốt gần nửa thế kỷ, cùng những suy nghĩ về cuộc chiến tranh Việt Nam. Hy vọng, bài viết của chúng tôi sẽ được bạn đọc đóng góp, chia sẻ.

CHIẾN TRANH VN LÀ CUỘC CHIẾN CHỐNG CS XÂM LĂNG

Suốt thời gian chiến tranh Việt Nam cũng như sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, quan điểm cho rằng chiến tranh Việt Nam là một cuộc nội chiến đã hiện diện trong đầu óc phần đông người ngoại quốc cũng như một số người Việt thuộc loại ba phải, hoặc thành phần thứ ba, hoặc thân cộng. Nguyên nhân chính dẫn đến quan điểm này là do họ không hiểu rõ bản chất của cuộc chiến tranh Việt Nam, tham vọng của đảng cộng sản Việt Nam và chính sách xuất cảng cách mạng nhuộm đỏ toàn cầu của cộng sản quốc tế.
Thực tế, nếu nhìn vào bản chất cùng nguyên ủy dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam ta sẽ thấy đó là một cuộc chiến tranh xâm lăng do cộng sản Bắc Việt chủ trương với sự hậu thuẫn của CS quốc tế. Nếu nội chiến là cuộc chiến tranh bắt nguồn từ những mâu thuẫn về quyền lợi giữa các thế lực trong một quốc gia thì trái lại, xâm lăng là cuộc chiến tranh của một quốc gia nhằm thôn tính bờ cõi, lãnh thổ một quốc gia khác có chủ quyền.
Trong chiến tranh VN, ngay từ năm 1954 dưới sự chỉ đạo của cộng sản quốc tế, cộng sản VN đã cố tình gài người ở lại miền Nam với trách nhiệm phá hoại, nằm vùng hậu thuẫn cho cuộc xâm lăng thôn tính Miền Nam sau này. Đến nghị quyết hội nghị lần thứ 15 của ban chấp hành trung ương đảng cộng sản khóa 2 thông qua vào tháng 1 năm 1959 cũng ghi rõ sách lược đưa bộ đội chính quy cùng vũ khí của Nga, Hoa từ Bắc vô Nam để thực hiện cuộc xâm lăng Miền Nam. Thi hành nghị quyết này, không đầy 5 tháng sau, ngày 19 tháng 5 năm 1959, cộng sản Hà Nội cho thành lập tuyến đường vận tải quân sự chiến lược gọi là đường mòn Hồ Chí Minh. Kể từ đó, binh lính, vũ khí lũ lượt đổ vào Nam. Hậu quả của việc đưa người, vũ khí vào Nam đã dẫn đến một loạt biến cố tại Bến Tre, Ấp Bắc vào cuối năm 1959, đầu năm 1960.
Ngày nay, ngay cả những trang web điện tử chính thức của CSVN cũng xác nhận, sự hiện diện của cái gọi là “Quân đội nhân dân Việt Nam” và đảng cộng sản Việt Nam tại Miền Nam ngay từ cuối thập niên 1950. Cụ thể, trang web của chính phủ VC đã ghi rõ, tại Cà Mâu năm 1961, Nguyễn Tấn Dũng 12 tuổi đã “tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam”, và được kết nạp đảng CSVN ngày 10.6.67.
Như vậy rõ ràng đây là một cuộc chiến xâm lăng mà cộng sản quốc tế gọi là xuất cảng cách mạng nhằm thôn tính Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia có chủ quyền, có dân, có chính phủ và quốc gia đó đã được quốc tế công nhận. Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, một tổ chức bù nhìn do cộng sản nặn lên, nhằm tạo cho cuộc chiến tranh tại Miền Nam là một cuộc nội chiến đã hoàn toàn bị rữa nát và bị chính cộng sản Hà Nội khai tử ngay sau khi chiếm được Miền Nam.
Đồng ý phần lớn những người tham gia cuộc chiến tranh VN ở cả hai bên chiến tuyến đều là người Việt Nam, nhưng điều đó không phải là yếu tố then chốt để kết luận cuộc chiến tranh đó là cuộc nội chiến. Nếu chỉ căn cứ vào yếu tố đồng chủng ở hai bên chiến tuyến mà đi đến kết luận đó là cuộc nội chiến thì e rằng, nếu Trung Cộng xua quân đánh Hồng Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan, hoặc Bắc Hàn xua quân chiếm Nam Hàn… ta cũng cho đó là những cuộc nội chiến hay sao?
Rõ ràng, bất cứ ai hiểu rõ bản chất của đảng cộng sản, tiểu sử của Hồ Chí Minh cùng diễn biến của cuộc chiến tranh Việt Nam, đều phải thừa nhận, chính cộng sản Bắc Việt, đứng đầu là Hồ Chính Minh đã gây nên cuộc chiến Tranh Việt Nam, khiến mấy triệu người bị thảm tử và đất nước Việt Nam bị lạc hậu cả nửa thế kỷ so với thế giới.
Tháng 3 năm 2000., trong một bài viết trên tờ tuần báo Việt Mercury, nhan đề “Một quan điểm về vụ Triển lãm chân dung Hồ Chí Minh” của Trần Trường tại Hoa Kỳ, ông Robert Templer đã xác nhận một sự thật kinh hoàng: “Chính Hồ Chí Minh đã khởi sự một cuộc chiến tranh sát hại 3 triệu người Việt Nam”. Ông Robert Templer là một người ngoại quốc, nhưng là một nhà trí thức có tầm cỡ lại được sống tại Việt Nam, giao tiếp với những người cộng sản, nên ông đã nhận ra vai trò cộng sản quốc tế của Hồ Chí Minh và nguyên nhân đích thực dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam.
Đúng ra, vai trò và bản chất cộng sản quốc tế trong con người Hồ Chí Minh không phải chỉ bắt đầu khi cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam mở màn vào năm 1959, mà đã bắt đầu ngay từ khi Hồ Chí Minh tham gia hội nghị thành Tours của Đảng Xã Hội Pháp vào ngày 25 tháng 12 năm 1920. Lúc đó Hồ Chí Minh mới trên dưới 25 tuổi. Tại hội nghị này, Hồ Chí Minh đã đọc diễn văn kêu gọi tuyên truyền tư tưởng cộng sản trong các nước thuộc địa bao gồm cả Việt Nam.
Trong đại hội lần thứ 5 của Quốc tế cộng sản được tổ chức tại Mạc Tư Khoa từ 17.6 đến 8.7.1924, Hồ Chí Minh với tư cách đại biểu của đảng cộng sản Pháp cũng đã đọc một bản tham luận cho rằng, “vấn đề giải phóng dân tộc chỉ là một bộ phậncủa cách mạng vô sản và chuyên chính vô sản”. Sau này, trong một bài viết nhan đề, “Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lenin” Hồ Chí Minh cũng đã cho rằng, “Chỉ có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ.”
Đây là một quan niệm sai lầm và cực kỳ nguy hiểm. Chính vì quan niệm sai lầm này nên chủ nghĩa cộng sản quốc tế đã vội vã dùng Hồ Chí Minh như là một lá bài trong mưu toan bành trướng thế lực cộng sản quốc tế tại Việt Nam. Và cũng vì vậy, Hồ Chí Minh đã xách động một cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam kéo dài suốt 16 năm trong khi những quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, với tinh thần quốc gia thuần túy, đã thực hiện cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc thành công và phát triển thịnh vượng để trở thành những quốc gia phú cường, mà không cần tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.
Trong thời gian trên dưới một thập niên, từ cuối thập niên 1940 đến đầu thập niên 1950, cộng sản quốc tế, cụ thể là cộng sản Tàu và Nga đã cố tình xuất cảng cách mạng, hay nói cách khác, đã xâm lăng dưới chiêu bài khởi nghĩa, đồng khởi, nổi dậy, giải phóng, tại một loạt các quốc gia trên thế giới trong đó có Burma, Mã Lai, Phi Luật Tân, Nam Dương… May mắn, những quốc gia này không có những lãnh tụ cộng sản cáo già như Hồ Chí Minh và họ cũng không giống Việt Nam cùng chung biên giới với Trung Cộng, nên các quốc gia đó đã thoát khỏi thảm họa thôn tính của cộng sản.
Trong khi ông Robert Templer hiểu rõ bản chất của Hồ Chí Minh thì rất tiếc, một số người Việt Nam lại không hiểu như vậy. Thậm chí, có người còn ngây thơ cho rằng, Hồ Chí Minh là một người quốc gia chân chính, một người Việt yêu nước nồng nàn. Có người còn ấu trĩ tới độ cho rằng, chỉ vì Mỹ thờ ơ trước nguyện vọng của Hồ Chí Minh nên Việt Nam mới rơi vào qũy đạo cộng sản. Những người Việt ngây thơ này đã viện dẫn, vào tháng 9, tháng 10 năm 1945, Hồ Chí Minh đã viết cả chục lá thư cho tổng thống Truman xin Mỹ bảo hộ cho Việt Nam. Nếu lúc đó tổng thống Truman quan tâm đến nguyện vọng của Hồ Chí Minh, hai dân tộc Việt Mỹ đã không phải trải qua một cuộc chiến dai dẳng và nghiệt ngã.
Hồ Chí Minh viết thư cho Truman là chuyện có thật. Tuy nhiên, khi viết những lá thư đó, Hồ Chí Minh chỉ có ý muốn dùng Mỹ hất cẳng Pháp, giành “độc lập” cho Việt Nam, để rồi sau đó, một khi Việt Nam không còn là thuộc địa của Pháp, Hồ Chí Minh sẽ quay ra phản bội Mỹ, biến Việt Nam thành chư hầu của cộng sản Nga, Tàu. Thời gian đó, Mỹ biết rõ tiềm lực của Việt Minh, uy tín của Hồ Chí Minh đồng thời cũng biết y là con bài của cộng sản quốc tế, nên tổng thống Truman đã không chấp thuận hậu thuẫn Hồ Chí Minh. Có điều, Mỹ chọn con đường hậu thuẫn Pháp ngăn chặn làn sóng đỏ tại Việt Nam, trên phương diện toàn cầu, chiến lược đó đúng, nhưng trong bối cảnh chống thực dân, giải phóng đất nước của người Việt Nam vào thời điểm ấy, chọn lựa đó là một sai lầm. Việc Mỹ chọn Pháp là đồng minh đã khiến cộng sản thành công phần nào trong việc tuyên truyền, đồng hóa Mỹ với Pháp, kẻ đã xâm lăng và đô hộ trên đất nước Việt Nam suốt một thế kỷ. Hậu quả, CS Hà Nội đã thực hiện cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam, dưới chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”, được nhiều người hiểu lầm cho rằng “nội chiến”.

VNCH KHÔNG PHẢI LÀ TAY SAI CỦA ĐẾ QUỐC

Quan niệm thứ hai khá phổ biến cho rằng cả hai bên, cộng sản Miền Bắc và người Việt quốc gia ở Miền Nam, đều là tay sai của đế quốc. Nhiều người lý luận, cả CS Hà Nội lẫn VNCH đều nhận sự giúp đỡ của các cường quốc, nên đều là “tay sai” của các đế quốc.
Nhà văn nữ cộng sản Dương Thu Hương cũng rêu rao, “Bộ đội Bắc Việt dùng súng của Nga, Tàu trong khi người lính Miền Nam dùng súng của Mỹ, Pháp, cùng lao vào bắn giết nhau trong một trò chơi cay độc và tàn nhẫn nhất của tạo hóa.”
Sự thực, chiến tranh Việt Nam hoàn toàn không phải là “trò chơi của tạo hóa” mà là một cuộc chiến do con người gây ra. Con người đó là Hồ Chí Minh, là cộng sản Hà Nội, những người từng có thời được Dương Thu Hương ca ngợi, cổ võ như những anh hùng.
Thực tế, nhìn vào cuộc chiến tranh VN, ta phải thừa nhận, nếu không có sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ và đồng minh, chắc chắn cộng sản Hà Nội với sự hậu thuẫn tối đa tiền của, vũ khí của cộng sản Nga, Tàu, đã thôn tính Miền Nam từ lâu. Và như vậy, thảm trạng cải cách ruộng đất sẽ xảy ra không phải chỉ ở Miền Bắc mà còn cả ở Miền Nam.
Đồng ý, chính cuộc chiến tranh Cao Ly trên bờ sông Áp Lục vào cuối năm 1950 đã khiến Hoa Kỳ theo đuổi một chính sách nhằm phong tỏa sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản quốc tế tại vùng Á Châu. Đó là lý do khiến tổ chức liên minh phòng thủ Đông Nam Á (SEATO) được thành lập vào năm 1954. Trong chiều hướng đó, việc Hoa Kỳ và quân đồng minh tham chiến tại Việt Nam chính là nằm trong sách lược ngăn chặn làn sóng đỏ trên toàn cầu của Hoa Kỳ chứ không thuần túy chỉ vì giúp Việt Nam.
Tuy nhiên, ta phải đồng ý, trên một số phương diện, sách lược đó của chính phủ Mỹ đã phù hợp với quyền lợi của dân tộc Việt Nam. Vì vậy sự hy sinh của trên 50 ngàn quân nhân Mỹ và sự đóng góp xương máu của hàng trăm ngàn lính Mỹ và Đồng Minh, trong cuộc chiến Việt Nam phải được thừa nhận là những hy sinh qúy báu bảo vệ tự do, dân chủ cho xã hội Miền Nam trong suốt 20 năm. Chính nhờ sự hy sinh về tính mạng và tiền của đó nên Miền Nam đã sản sinh được một thế hệ lớn lên trong tự do dân chủ và hàng chục triệu người Miền Nam có cơ hội hiểu được thế nào là tự do dân chủ. Đồng ý, trong hai mươi năm đó, tại Miền Nam, vì sự lũng đoạn của Phật giáo qua sự giật dây của VC, đã khiến xã hội Miền Nam trải qua những giai đoạn khủng hoảng thiếu dân chủ. Nhưng khi cộng sản chiếm được Miền Nam, bất cứ người Miền Nam nào cũng phải thừa nhận, ngay cả những ngày tháng đen tối nhất, mất tự do nhất trong xã hội Miền Nam trước đây cũng còn tốt gấp vạn lần so với cái gọi là “độc lập tự do” mà những người cộng sản đem vô.
Đồng ý, trong khi giúp đỡ VN, một số tướng lãnh, nhân viên hành chánh, ngoại giao Hoa Kỳ đã có những sai lầm nhất định trong quan hệ, quan niệm, phương thức hành xử quyền lực; Một số quân nhân các cấp Hoa Kỳ cũng đã vi phạm những sai lầm về quân phong, quân kỷ; Tuy nhiên, vượt lên trên tất cả những sai lầm không thể tránh khỏi đó, chúng ta phải đồng ý, sự giúp đỡ của Hoa Kỳ và đồng minh đối với Việt Nam Cộng Hòa là sự giúp đỡ chính đáng với mục tiêu tốt đẹp. Sự giúp đỡ đó cũng tương tự kế hoạch viện trợ Marshall trên 13 tỷ Mỹ kim để tái thiết Châu Âu thời hậu thế chiến 2. Sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Việt Nam cũng tương tự như sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Nhật Bản, Nam Hàn, Tây Đức trong suốt nửa thế kỷ qua, tại Bosnia, A Phú Hãn, Kuwait, Haiti, Kosovo, Iraq… trong thời gian gần đây.
Dĩ nhiên, sự giúp đỡ của Hoa Kỳ bao giờ cũng phải song song với những quyền lợi, ảnh hưởng nhất định cho chính Hoa Kỳ trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục, quân sự… Tuy nhiên, bản chất thể chế chính trị của Hoa Kỳ xưa nay là thể chế cộng hòa lập hiến trong đó quyền tự do cá nhân được bảo vệ bằng hiến pháp và Hoa Kỳ là quốc gia có truyền thống tôn trọng những giá trị tinh thần cũng như quyền tự quyết của các dân tộc.
Bằng cớ hiển nhiên nhất, quân đội Mỹ đã có mặt tại Nam Hàn từ năm 1950, tại Nhật, Tây Đức từ năm 1945, nhưng Mỹ không hề đóng vai trò đế quốc đầu sỏ, bắt dân tộc Nhật, Đức, Đại Hàn bắn giết lẫn nhau. Và tuy ôm ấp tham vọng bành trướng, thôn tính, cộng sản Đông Đức và cộng sản Bắc Hàn đã không hiếu chiến, hiếu sát và đần độn đến độ xua quân xâm chiếm Tây Đức, Nam Hàn. Hai miền nước Đức thống nhất không đổ một giọt máu; Hồng Kông, Ma Cao sáp nhập với Trung Cộng không tốn một viên đạn, và hiện tại hai miền Nam Bắc Hàn chấp nhận ngồi lại để thương thuyết thống nhất đất nước. Đó là những thực tế hiển nhiên, chứng tỏ việc cộng sản Hà Nội thống nhất Việt Nam bằng cuộc chiến tranh xâm lăng khiến 4 triệu người Việt thảm tử, là một sai lầm nghiêm trọng, lịch sử dân tộc Việt Nam vĩnh viễn không thể tha thứ. Nếu CS Hà Nội không xâm lăng, Miền Nam – với sự phú cường thịnh vượng khiến Thủ Tướng Lý Quang Diệu phải ước mơ từ năm 1960 – đã phát triển vượt xa Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan…

CỘNG SẢN CŨNG LÀ NGƯỜI YÊU NƯỚC???

Quan niệm cho rằng “cộng sản cũng là người yêu nước” là một quan niệm ấu trĩ nhưng lại có màu sắc thời thượng được những người tự mệnh danh là trí thức trong xã hội Tây Phương cổ súy. Quan niệm này cũng bàng bạc trong tâm trí những người Việt hải ngoại xu thời lúc chạy theo Hoàng Văn Hoan, lúc xun xoe bên cạnh Bùi Tín. Đặc biệt, một số tổ chức chính trị tại hải ngoại, ôm ấp ảo tưởng chia ghế với VC, trong đó có Liên Minh  Dân Chủ VN của ông Ngô Thanh Hải, cũng tung hô VC là người yêu nước, cần phải bắt tay để chống “hiểm hoạ Bắc phương”.
Ngoài ra, những người cộng sản tự nhận là “cộng sản chân chính” cũng luôn luôn cho họ là những người yêu nước. Xu hướng thời thượng mù quáng “cộng sản cũng là người yêu nước” này cũng giống hệt như thời kỳ nội chiến Tây Ban Nha có nhiều thành phần khoa bảng Tây Ban Nha cho tên đồ tể Stalin là “nơi nương tựa của hòa bình thế giới” là “ông già Noel thời hiện đại”. Nó cũng giống hệt như một số thành phần tự mệnh danh là trí thức nhưng chung thân bất mãn tại Miền Nam trước kia và hiện nay tại hải ngoại đi đâu cũng tỏ ra thần phục Hồ Chí Minh, tên đồ tể làm đủ chuyện đồi bại kể cả chuyện lấy vợ nhưng khai độc thân, ăn cắp văn thơ của người khác bảo là văn thơ của mình, viết sách tự ca ngợi mình rồi dán tên người khác…
Vậy cộng sản, nhất là người cộng sản chân chính, có bao giờ là người yêu nước hay không? Xin thưa, đã là người “cộng sản chân chính” thì không bao giờ là người yêu nước, vì họ đã thấm sâu trong tim óc tinh thần “quốc tế vô sản”.
Ngay từ khi bản “Tuyên ngôn đảng cộng sản” được xuất bản lần đầu tiên vào ngày 18 tháng 2 năm 1848, Karl Marx, thủy tổ của chủ nghĩa cộng sản đã khẳng định: Một thế giới đại đồng của những người vô sản sẽ được thiết lập trên căn bản không còn biên cương quốc gia và mọi người đều vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo. Sau này, trong hàng trăm ngàn tấn tài liệu, chính sách, giáo điều, sách báo của cộng sản thế giới, trong đó có cả cộng sản Việt Nam, đều nhắc đi nhắc lại quan niệm tam vô trên và nhấn mạnh, người cộng sản phải là người đặt quyền lợi của đảng và phong trào cộng sản quốc tế lên trên quyền lợi quốc gia, gia đình và cá nhân.
Đồng ý, trong những nước cộng sản cai trị, đại đa số dân chúng đều là những người yêu nước. Nhưng chắc chắn những người yêu nước đó không thể nào là những người cộng sản. Nói tóm lại, đã là người yêu nước chân chính thì không thể nào là người tôn thờ chủ nghĩa cộng sản. Và ngược lại nếu đã tôn thờ chủ nghĩa cộng sản thì không thể nào là người yêu nước chân chính. Còn những ai tự nhận mình vừa là người cộng sản lại vừa là người yêu nước thì người đó hoặc không thành thực, hoặc chẳng là cả hai mà chỉ là kẻ xu thời.

TRONG CHIẾN TRANH VN, CẢ HAI CÙNG TÀN BẠO NHƯ NHAU

Một số người Việt tại hải ngoại cho rằng, trong chiến tranh Việt Nam, phía Việt Nam Cộng Hòa, Mỹ cũng có những hành động tàn bạo không kém phía cộng sản. Một số người thuộc loại “trí thức tháp ngà” không hề trải qua thực tế khói lửa của cuộc chiến tranh Việt Nam, sau thời gian tìm tòi trong sách vở, chui rúc trong thư viện, cũng vội tuyên bố: Mỹ đã phạm tội diệt chủng tầy trời tại Việt Nam!
Đồng ý, trong chiến tranh, việc bom rơi đạn lạc, người vô tội bị giết ở cả hai bên đều là điều không thể tránh khỏi. Đồng ý, trong chiến tranh, ở cả hai bên đều có những cá nhân, hay những đơn vị, vì căm thù, hoặc vì tình huynh đệ chi binh, thương xót đồng đội bị thảm tử, hoặc sống trong trạng thái kinh hoàng, khủng hoảng… mà có những hành động tàn nhẫn giết cả người vô tội. Tuy nhiên, có hai điểm quan trọng ta cần phải nêu lên ở đây.
Điểm thứ nhất, đứng về bản chất, chủ nghĩa cộng sản luôn luôn thừa nhận giáo điều, “cứu cánh biện minh cho phương tiện”. Giáo điều này nói một cách nôm na là nếu phải giết chết một làng toàn con nít để cứu đảng, cách mạng và lãnh tụ, người cộng sản sẽ vui vẻ làm. Xuất phát từ giáo điều này, cộng sản đã có cả một đội ngũ văn nô, ký nô quảng cáo rùm beng triết lý vợ sẵn sàng hy sinh chồng, mẹ sẵn sàng hy sinh con, con sẵn sàng tố cha mẹ… để bảo vệ lợi ích cách mạng và thế giới đại đồng cộng sản.
Tiêu biểu loại văn chương phi nghĩa, phi nhân này là tác phẩm Hòn Đất của Anh Đức, một tác phẩm trong đó có đoạn mô tả một bà mẹ Miền Nam chuốc rượu cho con uống say rồi gọi du kích về hành quyết con trai. Cũng từ quan niệm trên, hệ thống tòa án cánh mạng của cộng sản luôn luôn sẵn sàng làm cái việc “giết nhầm ngàn người vô tội còn hơn bỏ sót một người có tội”. Bên cạnh đó, chủ nghĩa cộng sản với giáo điều duy vật biện chứng pháp loại bỏ sự hiện hữu của tôn giáo, của linh hồn, của thế giới đời sau, đã khiến người cộng sản dễ trở thành những tên đồ tể sẵn sàng nhúng tay vào máu mà không hề thấy lương tâm cắn rứt, không hề lo ngại sẽ bị trừng phạt khi sang bên kia thế giới.
Trái lại, trong xã hội tự do, bao gồm cả Việt Nam Cộng Hòa, giáo điều phi nhân trên không thể nào có đất đứng. Nguyên tắc tố tụng của các xã hội tự do dân chủ là “thà tha nhầm còn hơn giết nhầm”. Xã hội tự do dân chủ cũng không chấp nhận quan niệm “cứu cánh biện minh cho phương tiện”. Xã hội tự do dân chủ cũng nhìn nhận sự hiện hữu của tôn giáo, linh hồn và thế giới đời sau cùng những sự thưởng phạt công minh dành cho những việc làm phải trái, đúng sai của một người khi còn sống trên dương thế.
Chính từ hai quan niệm giáo dục khác biệt như vậy, nên chế độ cộng sản đã đào tạo một hàng ngũ cán bộ rất sắt máu, tàn nhẫn và không từ chuyện gì là không làm, và làm một cách thanh thản thoải mái trên căn bản triết lý “duy vật biện chứng pháp”, nghĩa là không có thần, thánh, ma qủy, linh hồn gì cả. Trái lại, trong các quốc gia tự do dân chủ, ngay cả những người vì phận sự phải làm những việc hành quyết tội nhân, họ cũng cảm thấy bị dầy vò, đau khổ, ăn không ngon, ngủ không yên. Khác biệt quan trọng này đã khiến mức độ gây tội ác tại các nước cộng sản lên đến mức kỷ lục.
Bằng chứng, nhìn vào những cuộc thảm sát tập thể rùng rợn nhất trong lịch sử hiện đại, ta thấy có tới 90% xảy ra tại những quốc gia cộng sản. 10% còn lại xảy ra tại các quốc gia độc tài chuyên chế. Riêng tại các quốc tự do dân chủ, nếu có xảy ra những vụ giết người kinh tâm động phách chỉ là những trường hợp lẻ tẻ chứ không khi nào có những cuộc thảm sát tập thể do chính phủ thực hiện khiến mấy triệu người bị giết như cộng sản Căm Bốt đã làm; mấy chục triệu người bị thanh toán như ở Trung Cộng thời cách mạng văn hóa; hay cả triệu người bị mất tích âm thầm tại Nga thời Stalin… Còn tại Việt Nam, hàng trăm ngàn người bị CS giết trong những cuộc thảm sát thời kỳ cải cách ruộng đất, hay VC chôn sống bao nhiêu thường dân vô tội ở Huế… cũng là những chuyện rất thường.
Điểm thứ hai, sự trừng phạt đối với kẻ gây nên tội. Đối với các quốc gia tự do dân chủ, nếu một quân nhân, bất kể to hay nhỏ, nếu giết người vô tội dù là vô tình hay cố ý, quân nhân đó chắc chắn sẽ bị truy tố ra tòa án quân sự. Vụ án Mỹ Lai chấn động thế giới đã chứng minh quan điểm này. Trái lại, với cộng sản, từ xưa đến nay, ở bất cứ quốc gia cộng sản nào cũng không hề xảy ra tình trạng một cán bộ cộng sản cao cấp bị truy tố ra tòa về tội thảm sát người vô tội. Ngay cả những tên đồ tể cộng sản giết mấy triệu người Căm Bốt, thanh toán hàng trăm ngàn người chống đối tại Nga, hay những tên đầu sỏ soạn thảo chính sách cải cách ruộng đất giết hàng trăm ngàn người tại miền Bắc cũng đều thanh thản sống cuộc sống đế vương cho đến khi chết. Còn nếu có lãnh tụ cộng sản nào bị giết, thường là hậu quả của những cuộc thanh toán chính trị, không phải là từ sự thưởng phạt nghiêm minh của công lý.
Cũng vì sự khác biệt căn bản đó, nên một người lính Mỹ, dù là vô tình giết người vô tội tại Mỹ Lai, cũng ăn năn hối hận suốt đời. Trái lại, những người lính VC, dù đã cố ý giết mấy ngàn người vô tội tại Huế Tết Mậu Thân, cho đến nay ngót nửa thế kỷ trôi qua, không một ai tỏ ra ăn năn xám hối.

KẾT LUẬN

Có thể nói, bi kịch lớn nhất của chiến tranh Việt Nam là VC – kẻ ác, kẻ phi nghĩa – đã chiến thắng. Bi kịch đó đã tạo nên không biết bao nhiêu thảm kịch cho Việt Nam trong suốt 40 năm hậu chiến, và sẽ còn tiếp tục gây nên ngàn vạn cơn thác loạn cho dân tộc VN trong tương lai.
Vì vậy, thái độ đúng đắn nhất của tất cả những người Việt Nam, đặc biệt người cộng sản, là hãy cùng mạnh dạn nhìn thẳng vào cuộc chiến để nhận ra ai đúng ai sai, ai chính nghĩa, ai phi nghĩa. Tìm đến cái đúng sai ở đây không phải để trả thù mà là rút ra những bài học đau thương, ngỏ hầu dân tộc Việt Nam sớm thoát khỏi sai lầm hiện đang sa lầy: Tôn thờ một chủ nghĩa phi dân tộc như chủ nghĩa cộng sản. Một khi chuyện đúng sai trong cuộc chiến tranh VN đã minh bạch và những người cộng sản đã chấp nhận từ bỏ những tư tưởng phi dân tộc, khi đó mọi người Việt Nam mới thanh thỏa cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước.
Tội lỗi gây ra trong quá khứ chỉ đáng được tha thứ khi nào những người làm nên tội có thiện chí, biết nhìn nhận lỗi lầm của họ và chấp nhận sự thưởng phạt nghiêm minh của công lý. Nếu Đức Giáo Hoàng đã biết xin lỗi cho những lầm lỡ, tội lỗi do Thiên Chúa Giáo gây nên cách đây cả ngàn năm; nếu Nhật Hoàng và thủ tướng Nhật đã biết xin lỗi các quốc gia Á Châu về những tang thương nước Nhật đã gây ra thời Đệ Nhị Thế Chiến,… thì tại sao những người cộng sản Việt Nam lại không có đủ can đảm để xin lỗi những tội lỗi mà họ đã gây ra cho dân tộc Việt Nam suốt cả gần thế kỷ? Nếu lãnh tụ Nelson Mandela đã chủ trương thực hiện sự thưởng phạt nghiêm minh của công lý đối với những kẻ phạm tội tại Nam Phi trước đó cả mấy chục năm; cũng như những tên CS có tội tại Đông Đức đã phải ra trước vành móng ngựa, thì tại sao những kẻ đã nhúng tay vào máu của hàng trăm ngàn người vô tội tại Việt Nam trong thời cải cách ruộng đất, tại Huế trong thời chiến tranh Việt Nam… lại không chịu sự thưởng phạt công minh của công lý? Tại sao, chính phủ cộng sản Hà Nội kêu gào người Việt hải ngoại quên quá khứ trong khi chính họ vẫn rêu rao đòi Mỹ phải bồi thường chiến tranh Việt Nam, phải giúp đỡ các nạn nhân của chất độc da cam mà Mỹ đã gây ra cách đây hơn 40 năm? Và tại sao trong khi cộng sản Hà Nội vẫn ra rả đòi Mỹ có trách nhiệm bồi thường nạn nhân của cuộc chiến tranh do chính cộng sản chủ xướng, thì họ lại cố tình tảng lờ không chịu trả lại nhà cửa, đất đai, của cải mà họ đã tịch thu của hàng triệu người Việt trong nước cũng như hải ngoại? Và tại sao trong cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại, có những người đã từng là nạn nhân của cộng sản, từng có thân nhân bị cộng sản thảm sát trong chiến tranh, từng biết rõ cộng sản là thủ phạm gây nên không biết bao cuộc thảm sát tại Việt Nam, nay chính những người đó, lại lớn tiếng kêu gọi mọi người quên tất cả để cùng bắt tay với cộng sản?
Tội lỗi trong quá khứ có thể tha thứ nhưng không thể quên. Lịch sử của một dân tộc không thể nào hoàn chỉnh nếu không có quá khứ. Nước Nhật vẫn có đài tưởng niệm những nạn nhân chiến tranh tại Hiroshima; ngọn lửa tưởng nhớ những người Do Thái bị thảm sát trong các lò thiêu người của Đức Quốc Xã vẫn liên tục cháy; sử sách của mỗi dân tộc đều ghi rõ công tội của các nhân vật cùng những biến cố quan trọng của lịch sử… Như vậy không có lý gì người Việt Nam lại cố tình quên đi những trang sử bi thương của dân tộc cùng những tội lỗi tày trời do chính người CSVN gây ra cho người Việt.
Với niềm tin son sắt như vậy, tôi thành tâm cho rằng, khi nào chuyện đúng sai trong cuộc chiến tranh Việt Nam chưa thực sự ngã ngũ mà mình đã vội vã khâm liệm, ngoảnh mặt quay đi, khiến những kẻ sai vẫn vênh váo kiêu căng cho mình là đúng trong khi những người đúng vẫn bị chụp mũ làm tay sai đế quốc, khi đó dân tộc Việt Nam chưa thể nào thực sự hòa hợp, hòa giải và đoàn kết.
Lịch sử của một dân tộc bao giờ cũng công minh trong việc đánh giá công và tội các nhân vật lịch sử. Hiện tại, và ngay cả tương lai mấy chục năm nữa, với sự a dua của những kẻ trí thức xu thời vô lương tâm, cộng sản có thể thao túng quyền lực, cố tình bóp méo lịch sử. Nhưng chắc chắn sẽ có ngày lịch sử trả lại chân diện đích thực, công tội đích thực cho các nhân vật, phe phái trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Nước Nga, sau mấy chục năm, thần tượng Stalin hiện nguyên hình tên đồ tể; sau 70 năm thần tượng Lenin sụp đổ. Vì vậy, những tên đồ của dân tộc Việt Nam như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp… không sớm thì muộn cũng sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe lịch sử.

Hữu Nguyên
Gia Đình Bác Tám: Góp Ý với Trúc Hồ

LGT (huunguyen@saigontimes.org):
 Theo gương Gia Đình Bác Tám của nhà văn Hải Bằng, Saigon Times Úc Châu đã mở mục Gia Đình Bác Tám vào năm 2007, ghi lại tâm sự của một gia đình người Việt tỵ nạn gồm ông bà Tám và 5 người con, luôn luôn quan tâm đến cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa quốc gia trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Sau đây là những suy nghĩ của G-8 về những lời tuyên bố gần đây của nghệ sĩ Trúc Hồ. (Nếu quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm. Nếu email này làm phiền lòng quý vị, mong quý vị tha lỗi và cho biết.)
*

Ông Tám đang chúi mũi vào màn ảnh máy computer thì bá Tám đẩy cửa bước vô. Giật mình, quay ra, mặt mũi xanh lè như đèn đêm sòng bạc, ông ấp úng…
Ông Tám: Bà… bà… đi đâu mà về sớm vậy?
Bà Tám: Tui đi chợ mua con cá về nấu canh chua cho ông và các con ăn chứ còn đi đâu. Ủa, ông xem cái gì trên computer mà mặt ông xanh lè vậy?
Ông Tám: Tui đang coi mấy bài trên mạng…
Bà Tám: Chèn đét ơi, lại mạng internet! Tui đã nói với ông bao nhiêu lần, trên mạng internet, vàng thau lẫn lộn. Khi nào coi là phải có tui bên cạnh hướng dẫn, kẻo không ông dễ bị tàu hoả nhập ma vì ăn phải bả VC, rồi chệch hướng lung tung lắm đó…
Ông Tám: Bà nói chi mà kỳ rứa. Tui mà bị chệch hướng…
Bà Tám: Không ai nói mạnh được ông ơi. Gần mực thì đen, gần đèn thị sáng. Ông bà mình nói chẳng có sai. Cứ coi riết ba cái bài viết của mấy tên VC nằm vùng là sớm muộn gì ông cũng héo úa con bò cạp rồi chệch hướng cho coi. Mà ông đang coi cái gì vậy?
Ông Tám: Tôi đang coi những lời tuyên bố của Trúc Hồ…
Bà Tám: Trúc Hồ tuyên bố sao?
Ông Tám: Trúc Hồ tuyên bố cộng đồng người Việt hải ngoại mình phải TÔN TRỌNG nhà nước Việt cộng, vì VC là một chính quyền hợp pháp, có bang giao với nước ngoài, và nhất là chớ kêu gọi lật đổ cái nhà nước VC đó, vì kêu gọi như vậy là hoàn toàn sai! Rồi Trúc Hồ còn bảo người Việt hải ngoại mình chẳng cần tranh đấu gì với VC cả, chỉ cần nói lên sự thật ắt sẽ có Dân chủ và Tự do. Rồi muốn gì nữa thì XIN VC chứ đừng ĐÒI, vì mình không được quyền đòi.
Bà Tám: Chèn đét ơi, chuyện này trên diễn đàn họ đã phê phán mấy cái sai của Trúc Hồ cả năm qua rồi ông ơi. Bộ ông không biết sao?
Ông Tám: Vậy sao? Tôi đâu có biết…
Bà Tám: Ông không biết thì nghe tôi nói đây. Trên các diễn đàn họ viết, Trúc Hồ nói vậy có mấy cái sai. Cái sai thứ nhất, Trúc Hồ là một nhạc sĩ, nghệ sĩ, chứ không phải là một lãnh tụ đấu tranh chống cộng của cộng đồng người Việt hải ngoại, thì Trúc Hồ không nên tuyên bố như vậy. Đồng ý, sống trong xã hội tự do dân chủ Âu Mỹ, bất cứ ai cũng có quyền phát biểu những gì mình muốn. Nhưng phải biết mình là ai, giỏi trong lĩnh vực nào, và điều mình muốn phát biểu có thuộc lĩnh vực của mình không.
Cô Loan (Luật sư, con gái ông bà Tám đứng tựa cửa nghe ông bà Tám nói từ nãy đến giờ cũng lên tiếng): Má nói đúng đó. Mỗi người dù giỏi mấy đi nữa, cũng chỉ expert trong một hai lĩnh vực. Vì vậy họ chỉ nên phát biểu trong lĩnh vực họ am tường, chứ không thể nhảy sang lĩnh vực của người khác mà phát biểu lung tung được. Ở Mỹ, một tài tử điện ảnh, dù nổi tiếng và có cả chục triệu người ngưỡng mộ, anh ta cũng không thể tuyên bố đòi dân Mỹ phải tôn trọng chế độ CS Bắc Hàn. Tuyên bố như vậy, anh ta sẽ bị báo chí và dân chúng Mỹ phản đối liền hà.
Bà Tám: Con nói rất đúng.
Ông Tám: Thiệt mẹ nào con nấy. Mẹ hát con khen hay!
Bà Tám: Cái ông này, rõ lẩm cẩm. Con nó nói đúng thì tôi bảo nó đúng, chứ ai hát, ai khen…
Cô Loan: Thưa ba má, con chỉ ngạc nhiên không hiểu, tại sao Trúc Hồ tuyên bố sai trái như vậy nhưng báo chí, radio trong cộng đồng người Việt mình lại thi nhau phổ biến, ca ngợi, bênh vực?
Ông Tám: Đất nước này tự do mà con. Họ thích ca ngợi thì họ ca ngợi, ai cấm cản được họ.
Cô Loan: Thưa ba, họ làm vậy là họ không hiểu đúng chữ tự do. Con đồng ý với ba, họ có quyền tự do ca ngợi lời tuyên bố sai trái của Trúc Hồ. Nhưng tự do bao giờ cũng phải đi kèm với trách nhiệm và sự hiểu biết. Báo chí, radio là cơ quan truyền thông thì họ càng phải sáng suốt, hiểu biết và có trách nhiệm đối với độc giả, thính giả, khi họ hành xử quyền tự do. Vì truyền thông vội vã phổ biến và ca ngợi lời tuyên bố sai trái của Trúc Hồ, nên những nhân vật đấu tranh chống cộng nổi tiếng ở trong và ngoài nước, cũng như các vị chủ tịch cộng đồng NVTD ở hải ngoại, thấy rụt rè lo ngại, không dám có những lời tuyên bố chống lại Trúc Hồ, cho dù trong thâm tâm, họ thấy Trúc Hồ tuyên bố như vậy là sai, là vô trách nhiệm, làm ảnh hưởng đến cuộc đấu tranh chống cộng của người Việt yêu nước.
Ông Tám: Nói vậy bộ mày nghi ngờ Trúc Hồ sao?
Cô Loan: Con tin Trúc Hồ là một nghệ sĩ VN yêu nước chứ ba. Nhưng vì không phải là một chiến sĩ đấu tranh chống cộng có kinh nghiệm, nên TH đã có những lời tuyên bố ngây thơ, vô trách nhiệm. Và khi Trúc Hồ sai thì dù con có quý Trúc Hồ mấy đi nữa, con cũng phải nói TH sai. Một nồi canh dù ngon mấy đi nữa, nhưng nếu con thấy trong nồi canh có sâu, thì con phải nói cho mọi người biết, trong nồi canh có sâu. Truth always triumphs. Sự thật bao giờ cũng chiến thắng, mà ba!
Ông Tám: Tao cũng rất bực khi thấy Trúc Hồ bảo cộng đồng người Việt hải ngoại mình phải TÔN TRỌNG nhà nước Việt cộng, vì VC là một chính quyền hợp pháp, có bang giao với nước ngoài. Đã vậy Trúc Hồ còn tuyên bố là người Việt yêu nước chớ có kêu gọi lật đổ cái nhà nước VC nữa chứ!
Bà Tám: Đó là cái sai nghiêm trọng của Trúc Hồ đó ông.
Cô Loan: Con không hiểu sao, Trúc Hồ năm nay 51 tuổi, hơn con cả chục tuổi, lại đến Mỹ khi còn rất trẻ, mà sao Trúc Hồ lại có thể ngây thơ như vậy. Thế hệ một rưỡi chúng con học lịch sử đều biết, VC không phải là một chính quyền hợp pháp vì chúng đã dùng bạo lực và khủng bố để giành chính quyền ở Miền Bắc; rồi chúng lại vi phạm Hiệp Định Geneva 1954, Hiệp Định Paris 1973, xua quân xâm lăng Miền Nam. Chính sách báo tuyên truyền của VC cũng công khai thừa nhận, ngày 19 tháng 8 năm 1945, chúng đã CƯỚP CHÍNH QUYỀN tại Hà Nội và nhiều nơi trên lãnh thổ VN. Vậy thì tà quyền VC là một chính quyền hợp pháp ở chỗ nào? Con đồng ý, hiện tại VC là thành viên của Liên Hiệp Quốc, VC có bang giao với nước ngoài, nhưng điều đó không có nghĩa, tà quyền VC là một chính quyền hợp pháp và người Việt yêu nước phải tôn trọng cái chế độ bán nước hại dân ấy.
Bà Tám: Tụi VC mang tài nguyên, nhân lực của quốc gia, thậm chí cả phụ nữ VN, dâng cho ngoại bang, thì ngoại bang sẵn sàng vì quyền lợi mà bang giao với VC. Trái lại, trong suốt 70, 80 năm qua, chế độ VC đã mang lại không biết bao nhiêu tang thương, chết chóc cho dân tộc VN, thì dân tộc VN chúng ta làm sao có thể tôn trọng chế độ VC đó được.
Cô Loan: Thưa ba má, xưa nay trên thế giới có nhiều quốc gia tuy được LHQ công nhận và bang giao với nhiều quốc gia, nhưng họ vẫn không được nhiều quốc gia tôn trọng, thậm chí còn bị chống đối, không công nhận. Con thí dụ như Bắc Hàn tuy là thành viên của LHQ từ tháng 9 năm 1991, bang giao với hàng chục quốc gia trên thế giới, nhưng đến nay vẫn không được Nhật Bản và Nam Hàn thừa nhận.
Bà Tám: Tao cũng rất bực mình khi nghe Trúc Hồ bảo người Việt mình đừng đấu tranh ĐÒI VC mà phải XIN VC. Hừ, Trúc Hồ nói vậy là không biết phân biệt giữa chữ ĐÒI và chữ XIN. Nếu VC cướp giật lấy bản nhạc của Trúc Hồ mà Trúc Hồ đã sáng tác, thì Trúc Hồ phải đấu tranh để ĐÒI LẠI, đúng vậy không nào? Còn khi nào Trúc Hồ muốn có cái gì CỦA VC (tỷ dụ như nón cối, dép râu của VC chẳng hạn) thì khi đó Trúc Hồ PHẢI XIN. VC đã cướp đoạt của chúng ta sự tự do, dân chủ, quê hương, làng mạc, nhà cửa, của cải, mồ mả cha ông… thì chúng ta phải cương quyết đấu tranh ĐÒI VC TRẢ LẠI, chứ chúng ta không thể ngu ngốc và nhục nhã gục mặt XIN XỎ VC.
Cô Loan: Má nói rất đúng. Con rất tự hào có được người mẹ thông minh và can đảm như má…
Ông Tám: Tao cũng lấy làm lạ không hiểu nổi, tại sao Trúc Hồ là một người Việt tỵ nạn cộng sản, mà lại tuyên bố người Việt yêu nước chớ có kêu gọi lật đổ cái nhà nước VC, vì theo Trúc Hồ, kêu gọi như vậy là vi phạm luật pháp Hoa Kỳ…
Cô Loan: Thưa ba má, việc người Việt kêu gọi lật đổ chế độ độc tài VC thì đâu có gì sai. Đó là quyền tự do được luật pháp và hiến pháp Mỹ bảo vệ mà. Chính phủ Mỹ có thể bang giao với Trung Cộng, Việt Cộng, nhưng những người Mỹ gốc Hoa, gốc Việt có tinh thần yêu nước, chống cộng, vẫn có quyền kêu gọi lật độ chế độ cộng sản tại Trung Hoa, Việt Nam. Con đồng ý, nếu kêu gọi lật đổ chế độ TC, VC bằng bạo lực, thì có thể vi phạm luật pháp Hoa Kỳ. Nhưng kêu gọi lật đổ chế độ TC, VC bằng biểu tình, bằng đấu tranh ôn hoà, thì hoàn toàn phù hợp với luật pháp và hiến pháp Hoa Kỳ. Như ba má đã thấy đó, các chế độ độc tài CS tại Nga và hàng loạt các quốc gia CS Đông Âu tuy được LHQ thừa nhận, đồng thời có bang giao với nhiều quốc gia trên thế giới trong đó có Hoa Kỳ, nhưng vẫn bị chính nhân dân những nước đó kêu gọi lật đổ, và khi những chế độ đó bị lật đổ, thì cả Mỹ lần thế giới đều hoan hô, ca ngợi rầm trời đó thôi. Hơn nữa, đấu tranh để giải phóng dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách đô hộ độc tài của VC, thì dù cho có vi phạm luật pháp quốc gia, chúng con vẫn sẵn sàng. Chính Martin Luther King đã nói, “Một người vì tiếng gọi của lương tâm mà phạm luật, sự thực người đó đã thể hiện thái độ tôn trọng nhất đối với luật pháp” (An individual who breaks a law that conscience tells him is unjust, is in reality expressing the highest respect for the law).
Ông Tám: Con nói đúng. Tao nhớ trước đây ở trường Quốc Gia Hành Chánh, GS Nguyễn Ngọc Huy đã dậy… Đừng bao giờ làm điều gì trái với lương tâm, cho dù luật pháp đòi hỏi.
Cô Loan: Thưa ba, đó là câu nói nổi tiếng của bác học Albert Einstein, nguyên văn tiếng Anh là“Never do anything against conscience even if the state demands it”. Con thấy câu nói này rất đúng đối với người Việt hải ngoại trong cuộc đấu tranh chống lại tà quyền VC. Rõ ràng, cộng đồng 4 triệu người Việt hải ngoại chúng ta hiện nay là chỗ dựa vững chắc của 80 triệu người Việt trong nước; và chúng ta phải sống, làm việc, đấu tranh chống VC theo tiếng gọi của lương tâm thời đại, chứ không phải tuân thủ luật pháp của quốc gia sở tại. Đó là Cái Đẹp chống cái Xấu, cái Thiện chống cái Ác, Sự Thật chống Giả dối… Có như vậy, chúng ta mới có thể lật đổ được chế độ CS, giành được tự do, dân chủ cho quê hương.
Bà Tám: Thôi, chuyện Trúc Hồ sai trái, nói như vậy đủ rồi. Người Việt yêu nước chúng ta không nên mất nhiều thì giờ bàn cãi về những lời tuyên bố thiếu trách nhiệm của một vài cá nhân, mà quên mất những việc làm quan trọng nhất trước mắt, đó là ngăn chặn và hoá giải âm mưu VC muốn tổ chức thật rầm rộ các sinh hoạt vui chơi, nhảy múa, ca hát… tại hải ngoại qua chiêu bài, giả vờ “vinh danh 40 năm thành công” để ăn mừng 40 năm ngày CS chiếm được Miền Nam,  và xoá bỏ ý nghĩa Lễ Tưởng Niệm 40 Năm Quốc Hận 30-4…



Gia Đình Bác Tám giadinhbactam@saigontimes.org
Canada: Ông Lê Duy Cấn Đạo Đức Giả!

Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes,org)

Bà Tám:  Nè ông, ông nghe tôi nói đây. Cái chuyện Liên Hội Người Việt Canada tổ chức “Dạ Tiệc Tưởng Niệm Quốc Hận 30.4” thật là vô lý và bậy bạ hết sức.

Ông Tám:  Thì ngay khi đọc cái thông cáo trên trang web Diễn Đàn Người Dân VN, tôi đã bực mình rồi.

Bà Tám:  Tôi nói cái lão Lê Duy Cấn thật dốt. Ngay câu đầu đã trí trá, tự mình chửi mình. Đã viết là “Tưởng niệm 40 năm ngày Quốc Hận” mà lại đòi tổ chức “Dạ Tiệc”!!!

Ông Tám:  Lão Cấn không viết câu đó đâu. Lão Đông thư ký viết đó.

Bà Tám:  Thôi tôi xin ông đi, ông đừng có bênh lão Cấn. Thư ký viết thì lão Cấn cũng phải đọc kỹ trước khi gửi đăng. Trách nhiệm là ở lão Cấn.

Ông Tám:  Tôi không có bênh ai cả. Xưa nay bà vẫn bảo tôi “thẳng như mực tàu”. Bộ bà không nhớ sao?

Bà Tám:  Tôi bảo ông “thẳng như ruột ngựa”, chứ không bảo “thẳng như mực tàu”. Ruột ngựa khác mực tàu, ông hiểu chưa?

Ông Tám:  Ruột ngựa với mực tàu cũng thẳng như nhau…

Bà Tám:  Ông…

Ông Tám:  Dẹp chuyện đó đi bà. Hôm qua, đọc cái Thông cáo, tôi cũng lộn ruột. Họ viết tổ chức Dạ tiệc để “tạo cơ hội cho các đồng bào có dịp hàn huyên, ôn lại những chuyện trong cuộc hành trình đi tìm tự do”. Hừ, viết vậy mà viết được. Chuyện vượt biển, vượt biên kinh tâm động phách, đau đớn vô cùng, cả trăm ngàn người vùi thây trong biển cả, không biết bao nhiêu người bị cướp biển cưỡng hiếp… vậy mà họ viết cứ như là bà con mình đi chơi chùa Hương không bằng.

Bà Tám:  Tôi chẳng biết lòng yêu nước, tình nhân ái và trí sáng suốt của mấy ông trong Liên Hội Người Việt Canada để đâu. Họ chỉ nghĩ đến những người đến được Canada tìm tự do rồi ăn mừng với nhau. Bộ họ quên tất cả ông bà, cha mẹ, bạn hữu đã chết thảm vào ngày 30.4 rồi hay sao? Còn cả trăm ngàn người đã hy sinh mạng sống cho họ đến bờ tự do, sao họ không biết thắp nên nhang lòng mà tưởng nhớ. Lại bầy đặt dạ tiệc để ăn chơi đú đỡn với nhau. Rồi còn mấy chục triệu đồng bào trong đó có cả thân nhân của họ đang sống khổ sở đoạ đầy trong chế độ VC, họ cũng quên luôn rồi sao?

Ông Tám:  Nghe đâu trong thư trả lời bà Hoàng Lan Chi, lão Cấn nói hai chữ “Dạ tiệc” sẽ được sửa đổi để tránh ngộ nhận?

Bà Tám:  Dù cho lão có sửa đổi hai chữ đó đi nữa, thì bữa tiệc tối hôm đó vẫn là tiệc ăn mừng với nhau. Bộ ông tưởng chỉ thay hai chữ “Dạ tiệc” thì bữa tiệc đó thành Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận 30.4 hay sao? Mà họ ăn mừng 30.4 như vậy thì có khác chị VC ăn mừng 30.4 “giải phóng Miền Nam”. Tôi nghĩ tất cả những ai còn là người Việt yêu nước thì phải phản đối lão Cấn và tẩy chay cái “Dạ tiệc” của lão. Ủa mà lão định tổ chức cái “Dạ tiệc” đó ở đâu, ông biết không?

Ông Tám:  Tại Toà Đô Chánh Ottawa.

Bà Tám:  Vậy ông phải gọi điện thoại cho ông thị trưởng Jim Watson, nói Quốc Hận của người Việt mà tổ chức dạ tiệc ở toà đô chánh như vậy là mất mặt bầu cua lắm.

Ông Tám:  Tôi đã bảo thằng Hai gọi điện thoại (613-580-2496) cho ông Jim rồi. Nó gửi cả email (Jim.Watson@ottawa.ca) cho ông ta nữa.

Bà Tám:  Nhớ nói với ông ta, năm 1997 con Hai làm đám cưới, cả nhà mình lẫn ông bà thông gia đều bỏ phiếu cho ông, nên ông ta đắc cử Thị Trưởng tới 82% và là Thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử Ottawa.

Ông Tám:  Bà này thiệt! Bà có biết ông ta nói sao về cái Liên Hội Người Việt Canada không?

Bà Tám:  Ông và thằng Hai nói chuyện với nhau, làm sao tôi biết?

Ông Tám:  Th ằng Hai nó nói, ông Jim rất buồn khi biết tin LHNVC tổ chức Dạ Tiệc vào đúng Tháng Tư Quốc Hận. Ông bảo, BTC có viết thư bảo tổ chức dạ tiệc để “tỏ lòng cám ơn chính phủ, nhân dân Canada, và các nhóm bảo trợ đã hết lòng hỗ trợ người Việt tị nạn trong 40 năm qua”.

Bà Tám:  Đúng là đạo đức giả.

Ông Tám:  Bà để tôi nói đã.

Bà Tám:  Ông để tôi nói đã. Tôi phải nói ngay không sợ quên, ông hiểu chưa? Hừ, đúng là đạo đức giả.

Ông Tám:  Thì ông Jim cũng bảo viết vậy là… hypocritical! Ông nói, những người Việt đã may mắn đến được xứ sở tự do thì vào dịp tháng 4 Quốc Hận nên làm lễ tưởng niệm những người thân yêu đã chết cách đây 40 năm và hàng chục triệu đồng bào hiện đang sống đau khổ ở VN. Làm như vậy là cách cảm ơn và trả ơn hay nhất đối với chính phủ và nhân dân Canada. Chứ bầy đặt dạ tiệc ăn uống linh đình thì thật vô tình bạc nghĩa với thân nhân và đồng bào VN đã chết. Ai lại tổ chức dạ tiệc trong ngày giỗ bao giờ. Ông còn bảo những người tàn nhẫn với thân nhân ruột thịt và đồng bào mình như lão Lê Duy Cấn thì làm sao biết ghi ơn người khác. Chẳng qua là họ núp dưới danh nghĩa cảm ơn chính phủ Canada để tổ chức tiệc tùng ăn chơi trên sự đau khổ của chính thân nhân và đồng bào mình… Người Canada họ còn biết nghĩ sau xa thế đó bà… Nghĩ thiệt là xấu hổ cho lão Cấn và cái Liên Hội Người Việt Canada…